Mừng ngày nhà giáo 20/11
15-11-2019
Chưa đến ngày 20.11. Nhưng do không khí đã rậm rật trong lòng mỗi nhà giáo, cho nên tôi đành viết trước. Chủ yếu là viết cho chính tôi và học trò của tôi.
Với hàng triệu thầy cô giáo, trong đó có những người là thầy cô của tôi, tôi chỉ có một lời chúc mừng với tất cả sự trân trọng và cầu mong sự nghiệp đưa đò của chúng ta đến bến khai minh.
Tôi cũng tôn trọng các lễ nghi của ngày nhà giáo. Cái nghề đưa đò của nhà giáo trong thời buổi này dễ sinh mặc cảm rằng học trò sẽ quên mình, nên có cái ngày để trò nhớ thầy cũng là niềm an ủi.
Riêng cá nhân tôi, đêm qua Khoa đã tổ chức lễ chúc mừng thầy cô trong niềm vui chung của toàn khoa, tôi cũng đã nhận quà từ tất cả tấm lòng của học trò thân yêu: một đóa hoa, một cây bút cùng một đêm văn nghệ sôi nổi. Vậy là đủ cho một niềm vui giản dị và sâu sắc. Thầy cảm ơn các bạn nhiều lắm!
Món quà lớn nhất trong đời làm thầy của tôi là các bạn chăm học và ra trường có công ăn việc làm.
Từ nay đến hết ngày 20.11, các bạn không được phép tặng cho tôi bất cứ món quà nào nữa. Nếu các bạn vẫn đến nhà tặng quà thì tôi sẽ trả lại, và ở tình thế ấy cả thầy trò chúng ta sẽ không vui.
Tôi là thầy nhưng cũng là một con người. Tôi nói tôi không thích quà cáp, phong bì là đạo đức giả. Nhưng tôi biết kiểm soát lòng tham của mình, không để cá nhân mình vui mà người khác phải vất vả, lo toan.
Tôi cũng không mặc cảm các bạn quên tôi, vì kẻ đưa đò là tôi chỉ cần biết đưa khách qua sông hết chuyến này đến chuyến khác và mong quý khách bình an, hạnh phúc. Nhớ hay quên là lẽ vô thường.
Hôm nay bỗng vợ yêu gửi cho tấm hình chụp hôm về thăm quê. Vợ nói, trông ông đò là anh sao lầm lũi cô đơn quá.

Tôi cười rưng rưng và làm mấy câu thơ tự tặng mình:
Tôi đưa vạn kẻ sang sông
Một đời lầm lũi để không nhận gì
Chỉ nghe bọt sóng thầm thì
Tiếng thương vọng lại mỗi khi qua đò…
Một đời lầm lũi để không nhận gì
Chỉ nghe bọt sóng thầm thì
Tiếng thương vọng lại mỗi khi qua đò…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.