Hiển thị các bài đăng có nhãn VNTB. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VNTB. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

CÔNG AN “NON” NGHỀ HAY ĐANG CHE GIẤU ĐIỀU GÌ…

CÔNG AN “NON” NGHỀ HAY ĐANG CHE GIẤU ĐIỀU GÌ…

Nguồn:Việt Nam Thời Báo

Minh Châu

Thông tin bên lề của vụ án “bưu cục Cầu Voi”, đây là một vụ án tình. Thủ phạm khi ấy là cháu của một sếp rất lớn ở trung ương. Tuy nhiên 68 ngày sau thảm án, thì nghi phạm “tế thần” lại là Hồ Duy Hải.

BỊ CÁO LUÔN KÊU OAN

Hồ Duy Hải bị cáo buộc giết 2 người phụ nữ để cướp tài sản xảy ra ở bưu cục Cầu Voi ở Long An đêm 13-01-2008. Bảy năm qua, gia đình của Hải đã khánh kiệt, lẩn quẩn và vô vọng trong hành trình kêu oan cho con. Đến giờ, nhiều người lại hi vọng khi Hải tạm thời thoát khỏi mũi tiêm thuốc độc nhưng nhưng số phận pháp lý của tử tù này vẫn còn đó…

68 ngày sau khi xảy ra vụ giết – cướp chấn động ở bưu cục Cầu Voi. Hải bị công an địa phương mời lên làm việc trong vụ đánh bạc. Tuy nhiên sau đó Hải bị công an bắt khẩn cấp và cáo buộc là hung thủ gây ra vụ án đặc biệt nghiêm trọng này.

Kỳ lạ, trong suốt quá trình tố tụng Hải không hề khai báo bị đánh đập, ép cung… Thậm chí bản án phúc thẩm có đề cập rõ, sau khi xử sơ thẩm, Hải có đơn xin giảm nhẹ hình phạt (?!)

Thế nhưng bà Nguyễn Thị Loan (SN 1963, mẹ ruột của Hải) thì xác nhận, trong quá trình xét xử từ trước đến nay, Hải đều một mực kêu oan. Thậm chí những lần bà vào thăm nuôi hay khoảng giờ nghỉ ở các phiên xử, Hải nói nhỏ vào tai bà là Hải không phạm tội, bị oan và xin gia đình hãy kêu oan cho Hải.

Chính vì thế trong lòng bà Loan không tin rằng đứa con của mình gây ra tội ác tày trời và cũng vì thế, từ đó đến nay bà cùng gia đình đã chạy khắp nơi để… kêu oan cho con.

Trong năm 2011, Chánh án TAND tối cao và Viện trưởng Viện KSND tối cao đều ra quyết định không kháng nghị bản án phúc thẩm.

Bà Nguyễn Thị Rưỡi (SN 1957, là dì ruột của Hải) xác nhận, đến nay gia đình đã mời tất cả 5 luật sư vào cuộc để tìm hiểu vụ án nhằm kêu oan cho Hải.

Trao đổi với SGB hôm đầu tuần này tại Toạ đàm “Xoá bỏ hình phạt tử hình - Tiến tới xã hội văn minh”, bà Loan nói trong nước mắt: “7 năm nay, chỗ nào tôi cũng gõ cửa rồi. Mỗi tháng có vài lần gửi đơn đi khắp nơi. Năm nào cũng vậy, tôi cùng gia đình ra Hà Nội ít nhất 2 lần để gõ cửa nơi này, nơi kia gửi đơn kêu oan cho Hải. Lắm lúc tuyệt vọng”.

Con gái của bà Loan nói, 7 năm rồi, giờ bà Loan mới có nụ cười dù trong nước mắt. Bà Loan bùi ngùi nhớ lại: “Hôm đó, chiều 4-12-2014, tôi lên TP.HCM để “bay” ra Hà Nội”. Gần đến TP.HCM, con gái tôi gọi thông báo tin đó (tức tin tạm hoãn thi hành án với Hải) mà tôi không tin. Đến khi cháu nói là có chữ ký của ông Phó chánh án TAND tỉnh Long An, có dấu đỏ mà nước mắt cứ trào ra”…

NHỜ NHỮNG CÚ PHÔN

Trong vụ án này, chính mối quan hệ “tay trong” đã giúp hoãn thi hành án tử hình ở “phút 89” kịch tính.

Sáng hôm 4-12-2014, những phóng viên, luật sư và dư luận quan tâm đến vụ án giết hai nữ nhân viên bưu cục Cầu Voi đều bàng hoàng khi nghe thông tin, sáng mai 5-12-2014 thi hành án tử tù Hồ Duy Hải.

Mọi nỗ lực được huy động, với một hy vọng là tạm dừng thi hành án tử hình, để có thời gian làm rõ việc “oan hay không”, để không chỉ phạm nhân, gia đình và dư luận tâm phục khẩu phục với phán quyết của tòa án. Bởi vụ án này, những chứng cứ buộc tội bị cáo chưa được cơ quan tố tụng làm rõ.

Một phóng viên nhớ lại:

“Đang lúc như “chết đuối vớ được cọc”, bất chợt tôi nhớ đến chú Tư Tạo (luật sư Trần Văn Tạo - Đoàn luật sư TP.Hồ Chí Minh) - nguyên là Phó Giám đốc Công an TP.HCM, Thường vụ Thành ủy TP.HCM, Trưởng ban Tư tưởng văn hóa Thành ủy TP.HCM - công tác ở TP cùng thời gian khi Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang đang là Chủ tịch UBND TP.HCM, hơn nữa mới hôm qua thôi (ngày 3-12), chú Tư Tạo cũng vừa gửi văn bản đến Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang, đề nghị Chủ tịch Nước xem xét lại hồ sơ của vụ án Hồ Duy Hải, bị tuyên án tử hình vì tội giết người, cướp của, có nêu: “Hiện nay, vụ việc đang được dư luận quan tâm, để tránh trường hợp một người bị chết oan không thể sửa sai vì chưa được xem xét kỹ hồ sơ vụ án, một lần nữa xin đề nghị anh, với tư cách Chủ tịch Nước, chỉ đạo cơ quan tư pháp hoãn thi hành án và có kháng nghị xem xét lại toàn bộ vụ án...”.

Tôi liền gọi cho chú Tư Tạo, lúc đó là 11g14, nghẹn ngào: “Chú Tư ơi, sáng mai thi hành án với Hồ Duy Hải rồi”, giọng ông lạc hẳn đi: “Thật ư”. “Vâng. Chú ơi, chú Tư Sang đang ở TP.HCM”. Không chờ tôi nói hết câu, ông nói “Chú biết rồi, chú sẽ gọi thông báo với chú Tư”.

Chúng tôi thở phào nhìn nhau và hy vọng - dù chỉ lá ánh sáng le lói cuối đường hầm, nhưng vẫn tràn đầy hy vọng. Vào lúc 11g20, điện thoại của tôi đổ chuông. Giật mình khi nhìn thấy số điện thoại của chú Tư Tạo, nửa mừng, nửa lo và chợt vỡ òa khi nghe chú Tư Tạo báo cho biết là vừa gọi điện cho chú Tư Sang, chỉ đề nghị tạm dừng thi hành án, chưa nói đến chuyện đúng-sai. Chúng ta chờ đợi ý kiến của Chủ tịch Nước. Bởi lúc này thì chỉ có Chủ tịch Nước mới có quyền quyết định”. Ông dặn “Cháu ở Hà Nội, có tình hình gì báo chú ngay nhé”.

Hữu Danh đang trên đường từ TP.HCM về Long An để kịp thời gian buổi chiều cùng Chuyển động 24h làm việc với cơ quan chức năng tỉnh Long An, liền gọi điện cho tôi, giọng Hữu Danh đầy phấn khích: Chị ơi, ông Đặng Văn Xướng - Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh - vừa gọi điện báo cho em là đã có lệnh tạm dừng thi hành án Hồ Duy Hải”.

Tôi nhìn đồng hồ, đúng 11g55. Tôi liền gọi ngay, báo cho chú Tư Tạo thông tin này. Luật sư Nguyễn Văn Đạt - bào chữa cho Hồ Duy Hải - cũng thông tin cho tôi rằng cũng vừa nhận được tin từ chú Tư Tạo…”.

MC

NGAO NGÁN CÔNG LÝ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA

NGAO NGÁN CÔNG LÝ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA

Nguồn:Việt Nam Thời Báo

Ls. Bùi Quang Nghiêm

Clip: Ông Nguyễn Thanh Chấn kể về việc bị bức cung, buộc nhận tội.

(SGB): Hưởng ứng lời kêu gọi “Xoá bỏ hình phạt tử hình - Tiến tới xã hội văn minh”, được khời xướng bởi Diễn đàn Xã hội dân sự, Nhóm vận động UPR Việt Nam và Văn phòng Công lý hòa bình thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn – SGB xin lần lượt giới thiệu ý kiến của các luật sư, luật gia về nền tư pháp xã hội chủ nghĩa.

“Khi thẩm phán chỉ là người 'đọc' kết luận của cơ quan điều tra”, một bài viết của Luật sư Bùi Quang Nghiêm sẽ mở đầu diễn đàn về nền tư pháp của Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.

KHI THẨM PHÁN CHỈ LÀ NGƯỜI “ĐỌC”…

Vụ ông Nguyễn Thanh Chấn được chứng minh sau 10 năm đã phải ngồi tù oan, trước đó nữa, suýt bị tử hình trong thời gian qua đã thực sự gây “sốc” cho dư luận cả nước. Những người cố tình làm sai lệch hồ sơ của vụ án này đã bị khởi tố, bắt tạm giam.

Cựu thẩm phán Tòa án phúc thẩm TAND Tối cao, chủ tọa phiên phúc thẩm đã bác đơn kêu oan của ông Chấn cũng đã bị khởi tố với tội danh “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”.

Dư luận xã hội có thể đã thấy nhẹ nhõm hơn khi nghĩ đến cái kết có hậu cho số phận của công dân vô tội Nguyễn Thanh Chấn. Nhưng không…

ĐỪNG VỘI MỪNG

Mới đây, phát ngôn trên báo chí, ông Phạm Tuấn Chiêm, nguyên thẩm phán chủ tọa phiên tòa phúc thẩm đã xử oan ông Nguyễn Thanh Chấn, vừa bị khởi tố, đã làm cho mọi người phải “tỉnh” lại với những gì mình còn mơ hồ.

Nghe những gì mà vị cựu phẩm phán của TAND Tối cao trải lòng người ta càng thấy lo lắng hơn cho những khiếm khuyết của nền tư pháp nước nhà.

Nhận được quyết định khởi tố bị can của Cục Điều tra Viện KSND Tối cao, ông Phạm Tuấn Chiêm vẫn tự tin khẳng định rằng: “Tôi phải căn cứ, tuân theo hồ sơ và kết quả điều tra của người ta”, “Tôi không thể làm khác được, như thế là làm sai lệch hồ sơ vụ án… Tôi đã làm hoàn toàn hết sức mình rồi” và “Tôi không ân hận”.

Không biết phải dùng lời lẽ, từ ngữ thế nào đây để bình luận về suy nghĩ trên của người được Đảng, Nhà nước và nhân dân giao cho quyền hạn quan trọng là thẩm phán của TAND Tối cao để xét xử, ra quyết định nhằm xác định rõ kẻ có tội và người vô tội; qua đó thể hiện được sự thiêng liêng của công lý, sự công minh của pháp luật cũng như xây dựng niềm tin của người dân.

NHỮNG KẺ VÔ TÂM

Trong cả quá trình tố tụng, Hội đồng xét xử phúc thẩm phải là cái “phao” cuối cùng quyết định số phận của những bị cáo bị giam giữ, điều tra một cách oan trái.

Trước đó, dù công an, viện kiểm sát có sai sót, có vô trách nhiệm... trong việc thu thập chứng cứ hoặc tạo dựng chứng cứ thì tòa phúc thẩm hoàn toàn có thể xét và giải oan cho phạm nhân, dù đó là công việc khó khăn.

Không thể đổ lỗi cho cơ chế, luật pháp. Việc xử án oan sai trước tiên vẫn thuộc trách nhiệm của những thẩm phán xét xử phúc thẩm.

Pháp luật của Nhà nước đã giao cho thẩm phán, mà hơn hết là Chủ tịch hội đồng xét xử rất nhiều quyền và bổn phận: đó là quyền xét xử, quyền đánh giá, phân tích chứng cứ, quyền lắng nghe ý kiến của các bên như viện kiểm sát, luật sư, bị cáo… và quyền ra quyết định cuối cùng.

Như vậy, trong trường hợp này, chủ tọa của Hội đồng xét xử Phạm Tuấn Chiêm đã không làm gì cả, phụ thuộc toàn bộ vào những kết luận, những tình tiết và những chứng cứ đã được tạo dựng bằng cái tâm của những kẻ vô trách nhiệm, không xứng đáng với đồng lương mà nhân dân trả để nuôi họ, và đã ra quyết định mà ta phải gọi nó là “bậy”.

VIỆT NAM KHÔNG CẦN… CÔNG LÝ?

Hơn thế, nếu nói rằng thẩm phán phải tuân theo hồ sơ và kết quả điều tra của công an, viện kiểm sát để xử thì vai trò và quyền hạn của tòa án bị cất ở đâu. Nếu vậy thì Nhà nước không cần đến tòa án, chỉ cần hồ sơ và kết luận của công an, của viện kiểm sát là đủ để đẩy một người vô tội vào tù hay trả tự do cho một kẻ phạm tội nào đó.

Những suy nghĩ được bộc bạch như thế của một thẩm phán TAND Tối cao, người được nhân dân giao cho giữ và sử dụng cán cân công lý khiến dư luận xã hội lo lắng hơn khi nhìn vào đội ngũ nhân sự hiện tại trong hệ thống tư pháp từ trung ương cho tới các tỉnh, thành, quận, huyện. Suy nghĩ đơn giản thì dễ đưa ra kết luận: Thẩm phán TAND Tối cao còn như thế, sao dám tin vào các vị “Bao Công” ở các địa phương?

Rất may là bên cạnh những thẩm phán như ông Chiêm, người dân vẫn thấy nhiều đồng nghiệp của ông đã làm hết trách nhiệm và lương tâm của mình, họ đã dũng cảm, ra những bản án tuyên các bị cáo vô tội.

Họ là những thẩm phán của các tòa phúc thẩm của các khu vực, trong khi xét xử những vụ án có nhiều tình tiết lắt léo, phức tạp, họ đã chỉ ra những điểm bất hợp lý trong việc thu thập, tạo dựng tình tiết và chứng cứ từ sự tưởng tượng xuất phát từ những mục đích mờ ám, để che đậy sự vô trách nhiệm, sự mua chuộc của vật chất của những điều tra viên, kiểm sát viên trong quá trình tố tụng trước đó.

Lao động của những thẩm phán đó đã in đậm dấu ấn trong nội dung của nhiều bản án rõ ràng, dứt khoát: Bị cáo không phạm tội như đã bị truy tố, trả tự do ngay cho bị cáo…

BQN

BÓNG MA “CHẠY ÁN”

BÓNG MA “CHẠY ÁN”

Nguồn:Việt Nam Thời Báo.
Ls. Trần Hồng Phong

(SGB): Ở Việt Nam, đặc biệt trong các vụ án dân sự, có thể nói thẩm phán nắm quyền “sinh sát” rất lớn và ít bị chú ý hơn so với các vụ án hình sự.

Nếu thẩm phán yếu kém về nghiệp vụ, hay có tiêu cực, đánh mất lương tâm mà nhận tiền chạy án... thì sẽ gây thiệt hại từ nhỏ đến cực lớn cho các đương sự. Tuy nhiên, do không có bằng chứng về việc thẩm phán nhận tiền chạy án (đâu có dễ), nên hầu hết các trường hợp tố cáo đều bị “chìm xuồng” trong nỗi chán nản, thậm chí uất ức mà đành bó tay ngậm chịu của người tố cáo.

Trong khi đó, hầu như chưa có trường hợp nào thẩm phán bị truy tố hay xử lý một cách tương xứng với những sai phạm của mình. Đa phần cùng lắm thì cũng chỉ bị xử lý hành chính, nội bộ. Chính điều này càng làm cho niềm tin của người dân vào công lý, vào sự nghiêm minh của pháp luật giảm sút nghiêm trọng.

Xin giới thiệu ý kiến của Ls. Trần Hồng Phong về “Bóng ma “chạy án” trong chuyện thẩm phán “giúp” bị đơn tẩu tán tài sản”.

Báo Pháp luật TP.HCM ngày 20-1-2015 có đăng bài “Thẩm phán bị tố “giúp” bị đơn tẩu tán tài sản”, nói về trường hợp một thẩm phán tên T. ở TAND quận Bình Thạnh (TP.HCM) bị tố cáo có hành vi “giúp” cho phía bị đơn tẩu tán tài sản qua việc ra quyết định hủy bỏ quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời, từ đó bị đơn đã bán căn nhà bị ngăn chặn trước đó.

Báo cũng dẫn lời ông Phạm Doãn Hiếu, Chánh án TAND quận Bình Thạnh nói rằng: “Đang yêu cầu thẩm phán T. giải trình bằng văn bản. Do đang chờ giải trình nên tạm thời những nội dung tố cáo chưa thể trả lời ngay được và sẽ trả lời sau. Tuy nhiên, quan điểm của tòa là kiên quyết không né tránh, xử lý nghiêm và không bao che nếu cán bộ làm sai”.

Tuy nhiên, nói thật nói thẳng, là tôi chẳng mấy tin tưởng vào kết quả giải quyết những đơn tố cáo thẩm phán có dấu hiệu tiêu cực. Đơn giản là vì từ lâu, qua thực tế hành nghề luật sư, tôi không còn niềm tin vào sự “nghiêm minh của pháp luật” trong các cơ quan tư pháp nữa.

Quay trở lại nội dung vụ việc, đại ý như sau:

Vừa qua ông Nguyễn Ngọc Tuấn gửi đơn đến cơ quan chức năng tố cáo hành vi của thẩm phán Trương Văn T. ở TAND quận Bình Thạnh (TP.HCM). Theo đơn, tháng 10-2010, ông có cho vợ chồng ông G. (anh rể và chị ruột Tuấn) mượn 800 triệu đồng để mua và sửa chữa căn nhà tại Lê Quang Định, phường 7, quận Bình Thạnh. Sau đó do vợ chồng ông G. không trả nợ nên tháng 5-2014, ông nộp đơn khởi kiện đến TAND quận Bình Thạnh, yêu cầu vợ chồng ông G. trả nợ cho mình.

Ngày 13-6-2014, TAND quận Bình Thạnh thụ lý hồ sơ và phân công một thẩm phán giải quyết vụ án. Đồng thời, phía ông Tuấn cũng có đơn yêu cầu tòa áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời đối với căn nhà để đảm bảo việc thi hành án.

Ngày 1-7-2014 thẩm phán thụ lý vụ kiện đã ra quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời, cấm vợ chồng ông G. chuyển dịch, mua bán, tặng cho, thế chấp, chuyển quyền dưới bất kỳ hình thức nào đối với căn nhà trên. Quyết định này được gửi đến các cơ quan có thẩm quyền. Song song đó, ông Tuấn nộp 100 triệu đồng tiền ký quỹ vào tài khoản đã bị phong tỏa.

Sau đó, thẩm phán này được điều chuyển công tác về nơi khác và thẩm phán Trương Văn T. tiếp tục giải quyết. Ông Tuấn cho biết sau khi được phân công giải quyết vụ án, thẩm phán T. đã nhiều lần gọi điện thoại cho ông nói chuyện về quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời trước đó. Băng ghi âm thể hiện giọng của thẩm phán T. rằng “có muốn duy trì nữa không?”.

Sáng 9-1-2015, ông đến tòa theo giấy mời để gặp thẩm phán K. (thay thế cho thẩm phán T.). Tại đây, ông nhận được quyết định hủy bỏ quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời do thẩm phán T. đã ký từ ngày 28-11-2014.

“Tôi phản ứng vì với quyết định hủy bỏ này, phía ông G. hoàn toàn có thể tẩu tán tài sản. Tuy nhiên, thẩm phán K. cho biết hiện chưa có ai nhận được quyết định hủy bỏ này, tôi là người đầu tiên nhận.

Do quá lo lắng, tôi chạy ngay đến Phòng Công chứng số 6 thì được biết căn nhà trên đã bị vợ chồng ông G. chuyển nhượng cho người khác và người này cũng đã kịp chuyển nhượng cho người thứ ba” - ông Tuấn nói.

Trên thực tế. bà Huỳnh Thị Ngọc Yến, Trưởng phòng Công chứng số 6 (TP.HCM), cho biết căn nhà nói trên được vợ chồng ông G. ký bán cho bà X. vào ngày 9-12-2014. Đến ngày 25-12-2014, bà X. ký hợp đồng chuyển nhượng cho bà H. Khi thực hiện việc công chứng hợp đồng chuyển nhượng, công chứng viên đã kiểm tra thông tin về việc ngăn chặn đối với căn nhà này.

Tuy nhiên, trên mạng thông tin nội bộ của Sở Tư pháp TP.HCM, công chứng viên không thấy căn nhà nói trên bị ngăn chặn bởi cơ quan có thẩm quyền nào. Do vậy, việc công chứng viên ký công chứng hai giao dịch trên là đúng pháp luật.

Nói tóm lại, là do có quyết định hủy bỏ biện pháp khẩn cấp tạm thời của thẩm phán T., nên phía bị đơn đã “tẩu tán được tài sản”. Và do bị đơn đã tẩu tán được tài sản, cho nên cho dù sau này phía nguyên đơn là ông Tuấn có thắng kiện, thì khả năng thi hành án là rất khó. Vì khi đó bị đơn sẽ không còn tài sản để thi hành án nữa. (Việc áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời chính là để bảo đảm việc thi hành án sau này). Chưa kể là để được áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời, ông Tuấn đã phải bỏ ra 100 triệu đồng.

Nếu thắng kiện mà bản án không được thi hành, thì nói cho cùng cũng chỉ là thắng trên giấy mà thôi. Khi đó công lý, lẽ công bằng vẫn chưa được thực thi. Thiệt hại bên thắng kiện lãnh đủ.

Điều đáng nói là những sự việc theo kiểu như trên hoàn toàn không phải là cá biệt trong ngành tòa án. Câu hỏi không thể đặt ra là vì lý do nào mà thẩm phán lại có những hành động “giúp” cho một bên như vậy? Mà hậu quả nhãn tiền là một bên thì có lợi, còn một bên thì thiệt hại rất rõ ràng.

Thiết nghĩ chỉ có 3 lý do có thể đưa ra giải thích:

- Một, là hành vi của thẩm phán là cần thiết, đúng pháp luật, góp phần giải quyết vụ án một cách hiệu quả, bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp của các bên.

- Hai, là thẩm phán quá yếu kém về chuyên môn, đã ra quyết định sai quy định của pháp luật.

- Ba, là thẩm phán đã bán rẻ lương tâm, “nhúng chàm”, tiêu cực, nhận tiền chạy án.

Có thể thấy lý do đầu tiên rất dễ đánh giá và kết luận. Chỉ cần đối chiếu theo quy định rất rõ ràng trong Bộ luật tố tụng dân sự là xong!

Thế nhưng, hai lý do sau thì có thể nói là “vô hình”, rất khó có chứng cứ để chứng minh, xác định. Đặc biệt là bằng chứng về việc thẩm phán tiêu cực, nhận tiền chạy án.

Thế cho nên dù ai cũng có thể hình dung ra được lý do theo một logic thông thường dễ hiểu, nhưng do không có chứng cứ - nên chuyện chạy án, tiêu cực ở tòa án lâu nay vẫn chỉ là một “bóng ma” mờ ảo, như trêu tức mọi người.

Chừng nào chúng ta (hay nói chính xác hơn là các cơ quan, cá nhân nhà nước có thẩm quyền) chưa có “kính chiếu yêu” đủ độ mạnh mẽ và hiệu quả, để dẹp bỏ những “bóng ma chạy án” đang tồn tại ngang nhiên, nhưng lại mờ mờ ảo ảo trong ngành tòa án như hiện nay, thì chừng đó án oan sai, sự bất công vẫn luôn còn tồn tại.

Và công lý, lẽ công bằng vẫn chỉ là lý thuyết, thật xa vời.

THP