Nguyễn Đình Bin – Một đảng viên mà tôi quý trọng
Anh Nguyễn Đình Bin sinh 1944, tại Kim Thành, Hải Dương, đồng hương với tôi, nhưng chưa gặp nhau ngoài đời, mà mới quen nhau trên FB chừng 2 năm nay. Tôi rất quý trọng Anh, vì anh từng trải từ cậu bé nhà quê nghèo đói, học giỏi, hiền lành vươn lên, đảm nhiệm nhiều trọng trách; từng là UVTW Đảng, Thứ trưởng thường trực Bộ Ngoại giao, nhưng qua FB thấy anh là người thật chân thành, giản dị, “dân dã”, bộc lộ quan điểm của mình một cách thẳng thắn, chân thực, không e ngại.
Anh Bin rất nhất quán: Cái gì cũ cần trân trọng thì rất trân trọng; cái gì cần thay đổi thì đòi hỏi thay đổi; cái gì mới mẻ cần đón nhận thì hoan nghênh…
Những đảng viên như anh thực sự mới là người trung thành với lý tưởng cách mạng mà mình theo đuổi: Yêu nước, thương dân, đấu tranh vì một xã hội tiến bộ, vượt qua rào cản của ý thức hệ, không bị trói buộc vào lợi ích phe nhóm. Mong sao có nhiều đảng viên như vậy.
Nhân đây xin giới thiệu tâm sự của anh khi nhận Huy hiệu 60 năm tuổi Đảng, với “mong muốn ngày càng mãnh liệt, cháy bỏng là Đảng phải thực hiện ĐỔI MỚI VỀ CHÍNH TRỊ”…
***
NHẬN HUY HIỆU 60 NĂM TUỔI ĐẢNG
Sáu thập kỷ trước, khi tuyên thệ đứng trong đội ngũ chiến đấu của Đảng Lao động Việt Nam, tôi không hề nghĩ sẽ có ngày như hôm nay.
Mười năm qua, ba lần tôi nhận Huy hiệu tuổi Đảng đều với cảm xúc vui, buồn lẫn lộn. Vui vì tự thấy đã luôn phấn đấu thực hiện đúng lời tuyên thệ, kể cả sau khi đã nghỉ hưu. Buồn vì thực trạng của Đảng và của đất nước. Niềm vui thì vẫn vậy. Nỗi buồn thì ngày một lớn hơn, lan tỏa, bao trùm, sâu đậm, thấm thía, day dứt, lấn át hẳn niềm vui!
Tại các lễ trang trọng nhận Huy hiệu 50 năm và 55 năm, ở đảng bộ Bộ Ngoại giao, nơi tôi đã gắn bó, chiến đấu trên nửa thế kỷ, được phát biểu, tôi đều bầy tỏ cả niềm vui và nỗi buồn ấy; đồng thời nói lên mong muốn ngày càng mãnh liệt, cháy bỏng là Đảng phải thực hiện đổi mới về chính trị.
Huy hiệu 60 năm lần này tôi nhận tại Đảng bộ quận Nam Từ Liêm, Hà Nội. Do đại dịch cúm Tàu, Quận ủy không tổ chức lễ mà ủy quyền cho Đảng ủy phường Mỹ Đình 1 đến trao tại nhà, nên tôi không có cơ hội phát biểu tương tự.
Vậy, xin chia sẻ lại những suy tư cốt lõi tôi đã phát biểu hai lần trước, mà lần này càng cháy bỏng, mãnh liệt hơn trong tôi.
Sau đây là trích phát biểu khi nhận Huy hiệu 55 năm:
“… Cũng tại hội trường thân quen này, tôi đã được nhận tấm Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng… Hôm đó, tôi đã xúc động bầy tỏ lời tri ân vô hạn đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng đã giáo dục, rèn luyện tôi, từ con một người Cha thợ mỏ và một người Mẹ bần nông, sinh trưởng ở nông thôn, thủa thiếu thời lam lũ, mò cua móc ốc, chân lấm tay bùn, không được đào tạo gì về ngoại giao, trở thành một cán bộ, một lãnh đạo chủ chốt của ngành ta, đã làm tròn các trách nhiệm được giao, nay được nghỉ hưu hoàn toàn thanh thản.
Tôi đã nói lên niềm vui và tự hào vì tự nhìn lại mình một cách nghiêm túc, tôi có thể khẳng định: Từ khi vừa tròn 18 tuổi, được đứng trong đội ngũ chiến đấu của Đảng, “tôi đã luôn luôn phấn đấu, rèn luyện theo tiêu chuẩn đảng viên, nỗ lực làm tròn mọi nhiệm vụ Đảng giao phó, cố gắng thực hiện lời dậy của Bác Hồ “ cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư”. Sai lầm, thiếu sót, khuyết điểm, nhược điểm, yếu kém… đều có. Nhưng tôi cảm thấy hoàn toàn thanh thản vì đã không hề làm điều gì vi phạm tư cách, phẩm chất người đảng viên, ảnh hưởng tới thanh danh của Đảng”.
Tôi cũng đã nói “cùng với lòng Biết ơn vô hạn đối với Đảng, với Bác Hồ, niềm tự hào về truyền thống vẻ vang của Đảng, tự hào là một đảng viên chân chính, tôi cũng thật buồn trước thực trạng của Đảng ta, của đất nước ta, của xã hội ta hiện nay mà các nghị quyết của Đảng đã thừa nhận”.
“Đảng ta là một đảng tiên phong, đảng cách mạng… Cũng như tại Đại hội toàn quốc lần thứ VI năm 1986, Đảng đã vượt lên chính mình, đã chiến thắng tư duy giáo điều, bảo thủ, lạc hậu trong lãnh đạo kinh tế, để thừa nhận và vận dụng vào nước ta kinh tế thị trường, thành tựu chung của loài người cho đến giai đoạn hiện nay, đưa đất nước thoát khỏi khủng hoảng kinh tế- xã hội, thì giờ đây, đã đến lúc Đảng phải thay đổi có tính cách mạng tư duy chính trị, phải đoạn tuyệt mô hình quản lý đất nước và xã hội bảo thủ, giáo điều mà thực tế lịch sử các nước XHCN trên thế giới cũng như diễn biến tình hình của Đảng và đất nước ta một phần tư thế kỷ qua chứng minh là đã lạc hậu, là cội nguồn sâu xa nhất, cơ bản nhất dẫn đến thực trạng đáng buồn của Đảng, đất nước và xã hội ta hiện nay, để tiếp thu và vận dụng sáng tạo vào đất nước ta thành tựu chung của loài người trên phạm trù này mà tuyệt đại đa số các nước trên thế giới đã và đang thực hiện. Đó là mô hình thực sự phát huy được dân chủ, một nhà nước pháp quyền, thực sự của dân, do dân, vì dân; thực hiện hòa giải dân tộc thực sự và xã hội dân sự. Chỉ như vậy mới xây dựng được khối đại đoàn kết toàn dân tộc thực sự, mới phát huy được sức mạnh tổng hợp của toàn dân; và trên cơ sở đó, hòa nhịp bước cùng thế giới, mới thực hiện được tốt nhất việc kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại. Chỉ có như vậy mới thực hiện được lý tưởng của Đảng, cũng là ước vọng bao đời nay và là quyền chính đáng của nhân dân ta: xây dựng thành công và bảo vệ vững chắc một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh, sánh vai cùng các nước tiên tiến trên thế giới.”
Hôm nay, nhận Huy hiệu 55 năm tuổi Đảng, những tình cảm, suy tư nói trên của tôi lại càng sâu đậm, mãnh liệt hơn. Đặc biệt là mong muốn cháy bỏng của tôi về đổi mới mô hình quản lý đất nước hiện nay mà tôi muốn khẳng định lại chính “là cội nguồn sâu xa nhất, cơ bản nhất dẫn đến thực trạng đáng buồn của Đảng, đất nước và xã hội ta hiện nay” và tôi đã chờ đợi là Đảng ta sẽ thực hiện tại Đại hội XII , cơ hội lịch sử thực sự để làm điều đó, vì theo Điều lệ Đảng, Đại hội toàn quốc là cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng có quyền quyết định tất cả, như tại Đại hội VI, dưới sự lãnh đạo của Tổng Bí thư Trường Chinh, đã quyết định thực hiện đổi mới về kinh tế, thực chất là thay đổi triệt để quan điểm và chủ trương của Đảng về kinh tế thị trường, mà trước đó Đảng coi là một bản chất của chủ nghĩa tư bản, hoàn toàn đối lập với CNXH. Nhưng thực buồn là Đảng đã bỏ mất cơ hội lịch sử đó!” (hết trích).
Và, Đại hội XIII vừa qua lại là một cơ hội lịch sử nữa Đảng cũng bỏ lỡ!
Diễn biến tình hình Đảng, đất nước và thế giới 5 năm qua, từ khi tôi phát biểu những lời vừa trích dẫn, đặc biệt, cuộc chiến đấu vô cùng cam go chống đại dịch cúm Tàu, một thách thức chưa từng thấy, đang diễn ra, như một cuộc đại giải phẫu, phơi bầy tất cả các mặt mạnh – yếu, tốt – xấu, tích cực – tiêu cực, hay – dở, ưu – nhược, nhất là các góc khuất, khuyết tật, bệnh hoạn, ung nhọt đang di căn của Đảng và xã hội ta, càng chứng minh hùng hồn và càng đòi hỏi cấp bách Đảng phải thực hiện đổi mới chính trị toàn diện và triệt để, như tôi đã bầy tỏ khi nhận Huy hiệu 50 năm, 55 năm và xin thống thiết nhắc lại nhân dịp nhận Huy hiệu 60 năm tuổi Đảng lần này. Đó cũng là điều không ít lãnh đạo và nguyên lãnh đạo các cấp, đảng viên, trí thức trong và ngoài nước từ nhiều năm qua đã mạnh mẽ kiến nghị.
Đã 35 năm rồi Đảng mở đầu công cuộc đổi mới về kinh tế, tiếp đó là về đối ngoại. Nhưng về chính trị thì trì hoãn quá lâu, nay phải kiên quyết thực hiện để hoàn tất công cuộc đổi mới toàn diện và đồng bộ theo đúng nghị quyết của Đảng.
Đó là con đường duy nhất để đưa Đảng và đất nước thoát khỏi thực trạng rất đáng buồn và lo ngại hiện nay, bảo vệ và phát huy được các thành tựu, tranh thủ được các thuận lợi, nắm bắt được thời cơ đang xuất hiện, bước vào một kỷ nguyên mới, thực sự độc lập, tự chủ, phát triển rực rỡ, hùng cường; dân giầu, tự do, hạnh phúc; nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh; đồng thời, mới bảo vệ được toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ, hải đảo, biển, trời của Tổ quốc đã và đang bị Trung Quốc xâm chiếm ngày càng nghiêm trọng ở biển Đông, cũng như trước các nguy cơ hiện hữu khác trong thế giới đang biến động khôn lường; nâng cao được danh dự, vị thế quốc gia, sánh vai với các nước tiên tiến; đóng góp xứng đáng cho nhân loại.
Chỉ như vậy Đảng mới không phụ lại sự hy sinh và cống hiến như trời biển của Chủ tịch Hồ Chí Minh, của các lãnh đạo tiền bối cũng như của hàng triệu anh hùng, liệt sỹ, cán bộ, đảng viên, chiến sĩ và đồng bào ta đã một lòng theo Đảng, suốt chặng đường đấu tranh quyết liệt từ khi Đảng ra đời; mới xứng đáng với truyền thống oai hùng mấy nghìn năm dựng nước và giữ nước của Dân tộc Việt Nam ta”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.