Thứ Ba, 3 tháng 7, 2018

Quốc hoa cho Việt Nam là hoa xấu hổ


Quốc hoa cho Việt Nam là hoa xấu hổ

3-7-2018
Người Nhật sống trên vành đai núi lửa nhiều động đất – chết lúc nào không biết, lại kính trọng giới võ sĩ đạo, nên họ yêu hoa Anh Đào.
Hoa Anh Đào đẹp nhưng mong manh. Vừa khoảnh khắc trước còn đẹp tươi, khoảnh khắc sau đã lìa cành về cội.
Người Nhật thấy cánh hoa Anh Đào lúc rụng lìa cành, trước khi chạm đất, chao liệng rất đẹp. Thậm chí còn đẹp hơn cả khi còn trên bông.
Ấy thế nên họ chọn hoa Anh Đào là Quốc hoa. Vì họ chọn sống đẹp, không sợ chết, chưa chết là còn phải sống đẹp. Thà chết đẹp còn hơn, sống không đẹp. (Rất nhiều người Nhật thấy khó để sống đẹp, liền lên tận núi Phú Sĩ để tự tử cho đẹp).
Người Việt luôn đánh giá cao những thành tựu của người Nhật, và muốn học theo. Nhưng từ địa lý, lịch sử, văn hoá … Nhật – Việt vốn dĩ quá khác biệt.
Người Việt duy lợi, tư duy ngắn hạn, cảm tính, nên không thực sự “quyết liệt” trong chuyện giữ danh dự.
Ngoài các đức tính tốt, không cần kể ra thêm để ru ngủ nhau nữa, thì có vô số các “thói hư tật xấu” đang cản trở sự phát triển đi đến văn minh của người Việt, nổi bật có thể kể ra như:
1. Hay nói dối, nói dối quen mồm, có đủ cách để tự biện minh cho việc phải nói dối của mình.
Nói một đằng làm một nẻo là điển hình tiên tiến.
2. Hay ăn cắp, ăn cắp hồn nhiên nếu cảm thấy an toàn, và ăn cắp thoải mái, nếu thấy cái mình ăn cắp là của “không ai sất” – tức là của chung.
Từ những năm bao cấp đến nay, sự ăn cắp là ngang nhiên. Thậm chí ai không biết – hoặc không chọn ăn cắp, còn bị chê là đần.
Quan chức thì ăn cắp của công, người lao động thì ăn cắp giờ làm việc, ra đường thì ăn cắp sự an toàn của người khác (vượt đèn đỏ – đi ngược chiều).
3. Hèn trước kẻ mạnh, ác với người yếu thế. Phản phé vì lợi riêng – kém trung thành.
4. Chỉ biết mình, không biết người.
“Ăn cây nào, rào cây ấy” – bất chấp đạo lý vì miếng ăn – quyền lợi cá nhân.
Chỉ giỏi thu vén riêng – giải pháp cá nhân, nhưng không quan tâm đến giải pháp chung cho cộng đồng, đất nước
Thềm nhà mình thì sạch, nhưng ngõ phố chung thì đầy rác. Thậm chí còn ném rác từ nhà ra đường.
5. Chỉ biết cái lợi trước mắt, sợ thiệt, tham bát bỏ mâm
Tất cả những điều trên, người Việt chỉ thoát ra được để nhanh chóng phát triển đến văn minh, khi đại đa số người Việt đều theo một đạo nào đấy một cách nghiêm túc, để căn cứ vào giáo lý mà biết thế nào là đúng – thế nào là sai, thế nào là hay dở, rồi từ đó mà chọn lựa.
Để chọn cái hay, chê cái dở. Theo cái hợp đạo lý, dũng cảm bỏ cái ác, tẩy chay cái vô đạo… người Việt cần trước nhất là biết xấu hổ.
Biết xấu hổ rồi, thì dần dần mới tiến đến biết yêu cái đẹp, để tiến hoá được như người Nhật.
Thế nên đầu tiên, Việt Nam cần chọn Xấu Hổ làm Quốc hoa.
Xuất phát điểm thì cứ cụ thể, và thấp thế thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.