Phen này ông quyết đi buôn…
Lò Văn Củi
21-3-2017
Anh Bảy Thọt hăm hở đọc như vậy hai ba lần và bỏ lửng:
– Phen này ông quyết đi buôn…
Ông Hai Xích lô hỏi:
– Buôn gì, buôn gì? Ngày nay mua quan bán chức ngời ngời, buôn lọng cho quan vừa bán vừa chửi cũng đắt hàng ha Bảy?
Anh Bảy nhún vai:
– Dạ, con hông có cửa dính tới “lửa” tới “củi” đâu. Con buôn món dành cho dân ngu cu đen thôi.
– Gì ta? Buôn gì ngon ta?
– Dạ, buôn nobahi.
– Là cái giống gì?
Anh Sáu nhặt thử giải thắc mắc:
– Nô bán hỉ… nô là không, không bán… đâu được, buôn sao lại hổng bán…
Anh Bảy cười hi hi:
– Dạ, bán chớ. Bán nhiều dữ là đằng khác, nên phải lập công ty, lấy tên tắt như vậy. Buôn nón bảo hiểm á.
– À, à… thì ra là vậy. Tại bây giờ người ta kêu mũ bảo hiểm nhiều nên không để ý.
Anh Bảy gãi đầu:
– Dạ, ban đầu cũng định lấy theo cách kêu thông dụng, mubahi. Nhưng có hai thứ kỳ, một là đội trên đầu mà kêu vậy kỳ kỳ, hai là nói lái lại thành mibahu, ông Ba Hu đặng ổng tưởng ghẹo ổng nữa, tưởng buôn cái mi, cái hun chóc chóc cho ổng nữa.
Bà con cô bác cười hí hí. Anh Năm nói tiếp:
– Nhưng người ta bán cũng nhiều mà.
– Dạ, sắp tới sẽ hổng đủ đâu anh, với người ta đâu nhạy bằng mình. Mình sẽ đem tới… trường học mà bán.
– À, à… đúng lắm, hay lắm. Học sinh, thầy cô giáo sẽ vừa học vừa giảng bài vừa… đội chứ biết đâu được thứ gì nó rớt, nó sập trúng đầu đi cấp cứu có ngày hen. Như ở trường THPT Trần Nhân Tông, Hà Nội đó.

Bà con gục gật, gật gù. Chú Tám Thinh lắc đầu:
– Ngay giữa lòng Thủ đô được mệnh danh là ngàn năm văn hiến mà còn vậy, thì đừng nói ở đâu xa xôi làm chi.
Như “Chạnh lòng trước những bức ảnh bữa trưa chỉ có cơm trắng đựng trong túi bóng giữa ngày lạnh giá của các em học sinh nghèo vùng cao Điện Biên”.



Ông Hai Xích lô lắc đầu theo:
– Sao kỳ ta, sao hổng xây hổng sửa, hổng giúp đỡ các cháu các em ở vùng xa, mà để tội nghiệp vậy ta? Dân ta cũng đóng học phí đều đều chứ có miễn gì cho cam.
Ông Thầy giáo trố mắt:
– Ông Hai bữa nay… bỗng dưng ngây thơ vậy ta. Bởi vì phải làm vỉa hè, làm công viên tưởng nhớ cái ông ở nơi xa lắc, ông mà “mình thức thì ổng ngủ, ổng ngủ thì mình thức, đặng canh giữ hòa bình cho thế giới”, và các kiểu như vậy rất dễ dứt đầy mỏ đầy miệng.
– À, à… ông Castro á hén. Tự dưng lâu lâu tui ngu ra hà. Sực nhớ lại, nói chung là bởi mấy cái mỏ của quan tham nhũng quá xá, ăn sạch sành sanh hết rồi. Tham chi mà tham đến nỗi ngủm củ tỏi rồi còn tham, tham làm cái nghĩa địa cho mình luôn, gần cả ngàn tỷ rưỡi. Chừng đó xây hổng biết bao nhiêu phòng học, bao nhiêu suất cơm đàng hoàng cho sắp nhỏ.
Bà con cô bác đồng ý và cười thương cảm ông Hai ghê nơi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.