Đề thi Ngữ văn tích hợp Vật lý và Địa lý!
12-7-2021
Đỉnh cao “trí tệ” trong các môn thi tốt nghiệp THPT “chạy dịch” là đề “Ngữ văn mắc dịch”. Nó không phải là đề văn, mà là đề tích hợp lai căn Lý và Địa!
Đề trích một đoạn 340 chữ văn xuôi trong “Bí mật của nước” của Masaru Emoto và bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh để hình thành đề trong văn có địa, trong địa có lý!
Cuốn sách “The Hidden Messages in Water” (nên dịch là “Thông điệp ẩn (ngầm) của nước”) của Masaru Emoto (1943 – 2014) người Nhật, mà Wikipedia gọi là “pseudo-scientist” (Nhà khoa học giả – a person who falsely or mistakenly claims to be a scientist), đưa ra các giả thuyết giả khoa học rằng nước có thể phản ứng với những suy nghĩ và lời nói tích cực và nước ô nhiễm có thể được làm sạch thông qua cầu nguyện và hình dung tích cực.
Nhưng người ra đề Ngữ văn không đi theo chuỗi tư duy “khoa học giả tưởng” của Masaru Emoto, mà lấy cách mô tả của ông để suy ra khởi nguồn của dòng sông và kết thúc của dòng sông!
Theo ngành vạn vật, nước tích tụ từ mây và sương vướng vào vách núi rớt xuống phễu tụ nước chứa đầy lá cây mục, nước rỉ ra chảy theo rãnh tiểu lộ xuống bồn tích nước rồi hình thành suối, đổ ra sông.
Masaru Emoto không phải nhà vạn vật học, mô tả khởi nguồn trật lất: “Từ những kẻ hở trên mặt đất, nước trào lên, mát lạnh và trong lành. Từ một dòng nước nhỏ, nước hòa vào với nước tươi mát rơi từ trên trời và nước thấm vào đất để tạo nên một dòng suối nhỏ cứ chảy mãi xuống cho tới khi, một dòng sông ra đời”.
Masaru Emoto nói tào lao: “Sông hình thành lực đẩy và cuốn trôi dần các lớp đất và nền khi dòng chảy từ từ mở rộng và sâu thêm, giống như một đứa trẻ với đôi mắt sáng ngời vươn mình lớn dậy”. Sông và đứa bé không cùng đại lượng mà đi so sánh?
Sông không có động cơ nên không “hình thành lực đẩy”. Lực đẩy nước chảy là do trọng lực (sức hút trái đất) nước chảy từ trên cao xuống thấp và chảy về chỗ trũng.
Masaru Emoto lãng mạn: “Dòng sông, giờ đã ở tuổi xế chiều, lại càng trở nên dịu dàng khi nó tiến dần ra phía biển. Rồi cũng đến lúc nó ra tới biển và dòng chảy của nước cuối cùng cũng đi tới hồi kết”.

Masaru Emoto không biết rằng từ thượng nguồn tới cửa biển nước chảy nhờ trọng lực. Nước ra biển vẫn chảy là nhờ sức hút mặt trăng nên mới có thủy triều. Dòng sông không bao giờ xế chiều và chết. Chỉ có Trung cộng xây đập thượng nguồn dòng sông Me Kông mới bắt đầu xế chiều!
Nước có trước, đến phiêu sinh vật, sinh vật sống trong nước, sinh vật lưỡng cư, đến sinh vật sống trên cạn và con người có sau cùng, mà Masaru Emoto nói ngược: “Khi nước gặp con người, nó còn được chứng kiến nhiều chuyện nhiều hơn. Một ông lão băng qua cây cầu, một cô gái trẻ trên chiêc xe đạp, một đôi tình nhân ngắm sông trôi. Cứ mãi chầm chậm và cứ mãi xanh, dông sông chứng kiến lũ trẻ chơi đùa trong công viên hai bên bờ và người cha cùng cậu con nhỏ chơi bắt bóng”.
Xuân Quỳnh mượn sóng để nói về tình yêu nổi nhớ, mắc cái văn mớ gì ghép văn xuôi của Masaru Emoto để thanh đề tài sông với sóng?
Đề nghị Bộ Giáo dục công khai tên họ của thằng nào, con nào ra đề này để dân chửi!
Câu 1: Theo đoạn trích, sự ra đời của một dòng sông diễn ra như thế nào?
Câu 2: Trong đoạn trích, món quà cuối cùng của nước dành tặng cho loài người trước khi hòa vào biển cả là gì?
Câu 3: Những câu văn sau giúp anh/chị hiểu gì về dòng chảy của nước và cuộc sống của con người?
Câu 4: Qua hành trình từ sông ra biển của nước trong hai đoạn trích anh/chị rút ra những bài học gì về lẽ sống?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.