Cách nói không với Trung Quốc
23-7-2019
Có hai ý kiến đáng chú ý liên quan đến Trung Quốc mà góc nhìn cá nhân tôi thấy vô cùng đáng giá. Các chính trị gia cũng cần nên lưu tâm hai ý kiến này, bởi hình ảnh cá nhân không nên để nhân dân đánh giá “Tàu nắm thóp”, qua các phát ngôn.
– Ý kiến của anh Nguyễn Thiện về các vấn đề liên quan đến các nhà thầu hay công nghệ Tàu:
“Theo luật pháp hiện hành, các cơ quan quản lý Việt Nam không thể loại bỏ các nhà thầu Trung Cộng khi tổ chức đấu thầu dự án đường cao tốc Bắc Nam. Và nếu tổ chức đấu thầu thì khả năng 90% là dự án rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc và bài học về đường sắt Cát Linh – Hà Đông đang sờ sờ trước mắt. Chỉ có một cách đó là đưa một điều khoản bổ sung vào Luật Đấu Thầu 2013 rồi tổ chức đấu thầu . Đó là đối với các doanh nghiệp thuộc quốc gia đang có chiến tranh với Việt Nam, hoặc đang chiếm đóng một phần lãnh thổ Việt Nam thì không được tham gia đấu thầu, không được liên kết đấu thầu các dự án trên lãnh thổ Việt Nam“.
Tôi nghĩ, lý lẽ đó hợp đạo lý, lòng dân, khó mà bắt bẽ được!
– Ý kiến của anh Phạm Việt Thắng về việc kết hợp nguồn lực kiều bào:*
Đấu tranh với Trung Quốc xâm lược, thiết nghĩ phương thức ngoại giao là vô cùng quan trọng. “Muốn cộng đồng quốc tế ủng hộ mình, thì trước nhất là phải làm cho họ hiểu về chủ quyền của ta, về lãnh thổ, lãnh hải hợp pháp của ta đang bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép.
Muốn thế nhất thiết phải có các tài liệu, bằng chứng bằng ngôn ngữ thông dụng nhất để phổ biến thuận lợi; để các nhà khoa học quốc tế dễ dàng tiếp cận…
Kiện Trung Quốc, theo suy nghĩ hạn hẹp của tôi là việc sớm hay muộn mà thôi. Nhưng trước hết phải thắng lợi trên phương diện ngoại giao đã. Để nhân dân thế giới hiểu rõ bộ mặt gian trá, dã tâm thôn tính nước ta của nhà cầm quyền Trung Quốc, có lẽ không có cách nào hiệu quả hơn là người Việt ở nước ngoài truyền thông đến người dân sở tại. Muốn thế, đại sứ quán phải phổ biến tài liệu, chứng cứ, thông tin trung thực, kịp thời đến bà con.
Tôi tin, khi có tư liệu, bằng chứng, thông tin, bà con Việt kiều sẽ là những kênh thông ngoại giao nhân dân, lột mặt dã tâm bành trướng của nhà cầm quyền Bắc Kinh.
Cùng với sức mạnh đoàn kết dân tộc, sức mạnh từ cộng đồng quốc tế, sức mạnh từ luật pháp quốc tế, và sức mạnh của chính nghĩa; chúng ta nhất định sẽ thắng lợi!”
***
Lời bàn: Tôi từng mặc áo NoU (áo phản đối đường lưỡi bò bịa đặt của Trung Quốc trên biển Đông) ra đường như mọi cái áo bình thường. Nhưng lạ lùng thay có những kẻ gọi người mặc áo này là phản động. Phản động chỗ nào khi chiếc áo ấy mang thông điệp phản đối kẻ xâm lược và chiếm đóng lãnh hải của mình và nay tiếp tục quấy phá, vi phạm chủ quyền lãnh hải của mình nữa?
Có nhiều chuyện tương tự như vậy hay thậm chí là tệ hơn. Lấy lý do không tụ tập đông người để ngăn cản, đánh đập, bắt bớ những người biểu tình ôn hoà chống Trung Quốc chẳng hạn. Hay thắp hương tưởng niệm cuộc hải chiến Hoàng Sa, dâng hoa chiến thắng gò Đống Đa,… Sự kích động nào đó mang màu sắc của kịch bản phe nọ, phe kia không lừa nhân dân dễ dàng nữa rồi.
Vẫn cần nhắc lại, biểu tình là quyền Hiến định. Không có tội nào cho việc thực hiện Hiến định,đặc biệt là với mục đích bày tỏ thái độ chống xâm lược cả!
Cả hai ý kiến nói trên đều đáng trân trọng nhưng tôi thấy việc công bố thêm (xin nhấn mạnh là công bố thêm) vài cái tên tình báo nằm vùng của giặc thì dân càng tin chế độ hiện hữu không thân Tàu. Điều này hoàn toàn không khó với an ninh hai lực lượng vũ trang và trước đây cũng đã từng làm rồi.
* Ý kiến của anh Việt Thắng tôi có sửa lại một chút vì góc nhìn cá nhân tôi không muốn gọi kiều bào là “chiến sĩ trên mặt trận thông tin”. Chưa chắc các kiều bào đã thích gọi như vậy…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.