Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2019

Về phát biểu của ngài Lý Hiển Long

Về phát biểu của ngài Lý Hiển Long

6-6-2019
Để xảy ra nạn diệt chủng kinh hoàng ở Campuchia (với hơn 1,7 triệu thường dân bị sát hại, theo ước tính của trường Đại học Yale, Hoa Kỳ), Trung Quốc là tội phạm chính nhưng cả Hoa Kỳ cũng phải chịu trách nhiệm về mặt đạo đức. Bởi vì Hoa Kỳ là cường quốc số một thế giới, lại tự nhận mình là cảnh sát quốc tế (đi kèm là những lợi ích khổng lồ, tất nhiên) và hầu hết nhân loại đã-dù thích Hoa Kỳ hay không – đều chấp nhận điều đó, thậm chí chúng ta mong chờ vai trò đó của Hoa Kỳ tiếp tục được gia tăng!
Nhiều thập kỉ sau, có vẻ như Hoa Kỳ đã âm thầm sửa lỗi (Không có sự đồng ý của Hoa Kỳ, sẽ không có Phiên tòa xét xử tội ác diệt chủng ở Campuchia, trực tiếp giáng một cái tát nảy lửa vào mặt chế độ Trung Quốc, cũng sẽ không có sự thừa nhận Quốc tế là đã xảy ra nạn diệt chủng đó, gián tiếp ghi nhận công lao của Việt Nam), trong khi Trung Quốc thì vẫn lì lợm từ chối tội ác của họ.
Pol Pot (trái) bắt tay Đặng Tiểu Bình ở Phnom Penh năm 1978. Nguồn: Willmann/ Getty Images
Trung Quốc xứng đáng là một bị cáo, ngồi cùng với những kẻ diệt chủng bị đưa ra xét xử.
Nhưng thế giới này còn lâu mới làm được điều đó, chỉ bởi Trung Quốc là một nước lớn, một thế lực chi phối luật lệ toàn cầu. Với tư duy lợi ích đang bao trùm, thì đạo đức, công lý đành lẽo đẽo phía sau… bóng tối, thậm chí là một quãng xa!
Vả lại, chính Việt Nam đã không nỗ lực làm điều đó, không nỗ lực bắt Trung Quốc phải nhận tội tòng phạm nạn diệt chủng, ít ra trên mặt trận thông tin, vì đủ thứ lý do gồm cả vì sự khôn ngoan, cả do dại dột, cả vì nhu nhược… thì trách gì nhân loại?
Nếu chúng ta hiểu được tình thế đó, sẽ thấy chẳng có gì quá quan trọng trong phát biểu rõ ràng là bất chấp thực tế lịch sử (được thế giới xác thực) và đạo đức, của ngài Lý Hiển Long. Nhưng xét cho cùng, ông ta có quyền chỉ quan tâm đến lợi ích của Singapore mà không cần phải chiều lòng bất cứ ai. Một phát biểu như vậy có thể đem về cho người dân của ông ta hàng tỉ USD từ Trung Quốc, tại sao ông ta lại bỏ qua, chỉ vì chút tình cảm suông với một đất nước chả có quyền lực gì với các luật chơi của thế giới?
Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, vấn đề lợi ích và danh dự của người Việt, chỉ thuộc về người Việt, do người Việt quyết định, chứ không phải do hoặc phụ thuộc vào ý muốn của Singapore hay Asean. Nếu chúng ta bị cuốn vào một cuộc tranh cãi giận dữ với người Singgapre, là trúng mưu của Trung Quốc.
Bản thân tôi – vì là đồng bào của hàng vạn người đã ngã xuống ở Campuchia – từ nay sẽ giảm lòng ngưỡng mộ dành cho con trai ngài Lý Quang Diệu, nhưng trên khía cạnh lợi ích dân tộc, tôi sẽ không đẩy ông ta ra xa, không bài xích Singapore, không biếu không Asean cho kẻ thù truyền kiếp của mình.
_____________________________-_
P/S: Xin ghi thêm, nếu tôi là lãnh đạo đất nước, thì ngay từ khi Khơ-me đỏ giết người Việt ở đảo Thổ Chu (chứ không phải chờ đến khi chúng gây ra thảm sát Ba Chúc), tôi đã lệnh cho quân đội “bách chiến bách thắng” nghiền nát tất cả những căn cứ quân sự của bon Pol-pot trên dọc tuyên biên giới Việt-Miên chứ chả có tình đồng chí đồng lõa gì hết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.