Thứ Năm, 6 tháng 5, 2021

Nếu vào tay tôi…

 

Nếu vào tay tôi…

Nguyễn Đình Cống

5-5-2021

Borries Gallasc, phóng viên của báo Der Spiegel của Đức, chụp hình chung với ông Tùng trước Dinh Độc Lập ngày 30/4/1975. Nguồn: BBC

Sáng nay ngồi uống chè với ông bạn già hàng xóm. Ông nói: “Này, ông Cống, tôi vừa đọc bài Sự thật là xa xỉ phẩm… trên báo Tiếng Dân, kể về chuyện lùm xùm trong ngày 30 tháng 4năm 75 tại Dinh Độc Lập. Ông có biết tại sao lại có chuyện như vậy và phải nhờ đến chị người Pháp và anh người Đức mới vở lẽ”.

Tôi nói: Không biết vì kém trí tuệ, thiếu trách nhiệm hay vì một âm mưu nào khác mà người ta để cho cuộc tranh cãi kéo dài, nếu việc đó vào tay tôi, chỉ cần khoảng một giờ, tôi giải quyết xong, êm thấm, trả sự thật về cho lịch sử.

Ông bạn già trừng mắt: Ông có quá chủ quan và bốc phét không đấy? Người ta, nào là Thanh tra Bộ Quốc phòng, Quân ủy Trung ương, Tuyên huấn Trung ương, Thanh tra của Trung ương Đảng và Chính phủ mà đành bịt mắt, bưng tai, bó tay trong mấy chục năm. Sự việc quá phức tạp, may nhờ có các phóng viên nước ngoài mới gỡ được. Nếu vào tay ông thì ông làm sao, nói thử nghe xem có hợp lý không nào?

Tôi nói: Tôi dạy học lâu năm, lại dạy cả môn Phương pháp luận NCKH nên quen với cách “Đơn giản hóa vấn đề phức tạp”. Còn người ta, không biết tại sao lại thích “Phức tạp hóa vấn đề đơn giản”. Để biết tại Dinh Độc Lập, ông Tùng và ông Thệ đã làm gì, nói gì thì tôi, với cương vị cấp trên hoặc được giao trách nhiêm (để có chính danh khi làm việc), mời hai ông đến, trước mặt tôi (và có thể thêm vài cán bộ cao cấp nữa, cũng nên mời thêm vài người có mặt hôm đó cùng chứng kiến), mỗi ông trình bày, có sự chấp nhận và phản biện của ông kia. Lời trình bày được ghi biên bản. Thế là xong.

Việc xe tăng 390 hay 843, cũng được làm tương tự. Mời các chiến sĩ cả hai xe cùng đến (không cần thật đầy đủ, miễn rằng có người ở cả hai xe). Hãy để cho các chiến sĩ tường thuật và tranh luận nếu cần.

Nghe xong ông bạn già à lên một tiếng, nói rằng: Đúng, đúng. Rồi bảo tôi: Ông biết thế sao không viết báo hoặc kiến nghị mách cho người ta. Tôi chỉ cười xòa, chắp hai tay, hướng lên Trời.

Ông bạn già đặt nhẹ chén nước chè xuống bàn, nói chậm rãi: Kể ra nhiều việc vào tay ông thì chắc ông sẽ làm khác người ta và đạt hiệu quả cao hơn. Tôi chắp hai tay trước ngực và nói “Không dám”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.