Thứ Ba, 4 tháng 1, 2022

Chuyện bà Minh gọi công an bắt “Gián điệp Trung Quốc”

 

Chuyện bà Minh gọi công an bắt “Gián điệp Trung Quốc”

Mạc Văn Trang

2-1-2022

Ảnh: FB tác giả

Chuyện bà Minh, hàng xóm của Lê Phú Khải, đã nói đến hôm qua trong bài “GẶP NHAU CUỐI NĂM THẬT LÀ VUI”. Nay xin kể tiếp chuyện bà Minh đi biểu tình phản đối “Ba đặc khu”.

Bà bảo, nghe tin chúng nó cho nước “chung biên giới” thuê ba đặc khu 99 năm thì biết tỏng là nước nào rồi, không ai chịu được. Tối ngày 9/10/ 2018 công an vào triệu tập tổ dân phố để giải thích, rồi bảo chớ nghe “bọn xấu kích động biểu tình”. Nghe lộn ruột quá, thế là tôi đứng lên phát biểu: “Bọn xấu” là bọn nào? Tôi đây gia đình cách mạng mấy đời, bản thân sẽ sẵn sàng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, sẽ đi biểu tình phản đối đặc khu đến cùng!…

Một chị ngồi bên cạnh bảo, bà phát biểu đúng lắm, hay lắm.

Tôi bảo, sao chị không phát biểu đi!

– Dạ, em là đảng viên nên không dám phát biểu, không được phép đi biểu tình đâu!

– Thế thì ra mẹ nó đi! Tôi đã ra từ lâu rồi. Ra thì mình được tự do mà dám nói, dám làm theo ý mình.

Ngày 10 tháng 6 năm 2018 bà Mình hoà vào dòng người đi biểu tình “chống ba đặc khu”, sôi sục cả Sài Gòn. Bà già nhỏ bé, nhưng rất hăng hái, nên bị hai Công an “chìm” bám sát. Lúc bà chuồn ra đi vệ sinh, hai người này cũng theo ra đứng bên ngoài.

Bà nghĩ, hai thằng này định bắt bà đem đi đây. Thế thì bà sẽ bắt chúng mày.

Bà có số của CA phường, nên gọi, báo tin: Các đồng chí ơi, tôi đang bị 2 tên gián điệp Trung quốc định bắt cóc, ở… mau đến giải cứu!

Vậy là CA phường, mặc sắc phục đàng hoàng đến, tôi chỉ: Hai thằng định bắt tôi kia kìa.

– Sao bác biết họ là gián điệp TQ?

– Thì mình đi biểu tình phản đối TQ thuê đặc khu mà nó rình bắt mình, thì chắc chắn nó là gián điệp TQ chứ còn gì?

CA phường ra hỏi hai người kia (chắc là CATP, chưa hẳn quen mặt nhau), hai người kia đưa thẻ ra. Họ cười rồi cùng mời bà ra nói chuyện.

Họ bảo, chúng cháu biết gia đình bác là gia đình cách mạng, bản thân bác là công nhân có tinh thần yêu nước, ý chí đấu tranh. Nhưng bác không nên đi biểu tình.

– Cách mạng, đấu tranh mà không đi biểu tình chống giặc thì cách với mạng cái gì?

– Nhưng mà rất nguy hiểm, bác thì hô đả đảo TQ, phản đối TQ. Nhưng rồi đám đông quay ra hô Đả đảo Đảng cộng sản, Phản đối chế độ… thì nguy lắm.

Đấy, chúng sợ là sợ cái đó!

Bà già này hơn mình một tuổi mà nhanh nhẹn, sôi nổi, minh mẫn thế đấy.

Giết người, tôi có thể khẳng định như vậy!

 

Giết người, tôi có thể khẳng định như vậy!

Lê Ngọc Luân

1-1-2022

Hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới, lẽ ra phải chia sẻ điều gì đó vui tươi, yêu thương nhưng tôi buộc phải lên tiếng và nói hai từ “Giết người” trong một vụ án đau lòng mà chúng tôi đảm nhận bảo vệ!

Là một luật sư, chúng tôi luôn thận trọng, thận trọng đến mức tối đa, không cho phép bất kỳ một sai lầm nào, nhất là khi phân tích hay đánh giá bất kỳ hành vi của nghi can nào, đó cũng là lý do mà ngay từ khi tiếp nhận thông tin nhờ hỗ trợ bảo vệ cho cháu bé, nhìn vết thương mà cháu gánh lấy tôi đã ám ảnh, thực sự ám ảnh, nhất là hôm đang ở Huế chuẩn bị bảo vệ cho Thân chủ trong một vụ án khác, dù vậy nhưng tôi vẫn im lặng dù lòng luôn xáo trộn. Tôi đã phải gọi điện, nhắn tin cho đồng nghiệp, làm cách này, cách khác để vơi đi nỗi niềm thương xót nhưng rất hình ảnh cháu An vẫn cứ hiện nguyên trong đầu của mình.

Chiều hôm qua, 31/12/2021, tôi chỉ đạo phải gửi ngay văn bản đến CQĐT Công an Quận Bình Thạnh và CQĐT, VKS TP.HCM kiến nghị khởi tố bổ sung tội danh “Giết người” và thêm một tội khác “ngoài tội hành hạ” đồng thời kiến nghị CQĐT Bình Thạnh chuyển hồ sơ và CQĐT TP.HCM rút hồ sơ lên để điều tra bảo vệ cháu An. Luật sư Đồng nghiệp, người cùng bảo vệ đã ký và gửi chiều hôm qua. Lẽ ra, sau khi gửi văn bản chúng tôi sẽ thực hiện các việc bảo vệ cháu không thông tin gì thêm cho đến khi có kết luận chính thức từ cơ quan điều tra vì không muốn gợi đêm sự đau buồn của gia đình cháu.

Tuy nhiên, hôm nay, đọc bản tin Báo Tuổi trẻ tường trình ngay ngày mất (22/12/2021), cháu An đã bị đánh liên tiếp xuyên suốt 4 giờ đồng hồ kéo dài liên tục từ 14h đến 18h, lương tâm và trách nhiệm khiến tôi không thể im lặng:

“Bà T đã dùng cây gỗ to dài cả mét đánh mạnh rất nhiều lần khắp nơi trên cơ thể cháu gái như mông, lưng, đầu, trán. Trang lấy chân đạp mạnh vào vùng bụng, mông, âm hộ, ngực của cháu gái. Dùng dây trói tay chân đến khi cháu gái bị kiệt sức nhưng vẫn bị bắt quỳ học, vừa quỳ học vừa uống nước. Khi cháu đang quỳ, dùng tay tát mạnh vào vùng đầu cháu gái khiến cháu gái bị kiệt sức như muốn đổ gục.

Chưa dừng lại, bà này tiếp tục bắt cháu gái ngồi vào ghế học, khi cháu gái đang ngồi ghế, dùng chân đạp cho cháu té ngã và cháu tiếp tục gắng gượng ngồi lên ghế nhưng không còn chút sức lực để ngồi, khó thở. Sau đó bà đỡ ngồi lên chiếc giường trong nhà nhưng cháu không còn sức nên té ngã, sức khỏe lúc này rất yếu. Bà tiếp tục kéo ngồi dậy thì miệng cháu trào ra nước, những chất màu trắng, sau đó cháu ngã xuống đất, ngất lịm đi…”!

Hành vi của bà ta là tàn độc, thực sự quá tàn độc. Nhưng nó tàn độc hơn khi diễn ra xuyên suốt một thời gian dài, cháu đã gánh lấy đau đớn cả thể xác lẫn tâm hồn trước khi rời đi khỏi thế giới vô cùng tàn nhẫn này!

Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2022

Đầu năm nghĩ về những con quỷ hút máu người

 

Đầu năm nghĩ về những con quỷ hút máu người

Sáng nay, tôi được mời món bò dát vàng để đón mừng năm mới 2022. Giá chỉ 45USD = 1 triệu VN đồng. Mừng đã qua ngoáy mũi hai lần và bị cách ly ba lần theo diện cách ly F1 của vợ. Trong vòng một tháng rưỡi cuối năm, lớp vợ dạy lần lượt có ba em F0, cả nhà tự giác cách ly theo. Cho đến bây giờ thì cả nhà không ai bị F0. Sở làm vợ chịu, vợ làm chồng chịu. Không kêu ca như người hùng Nguyễn Đức Chung.

Vợ kiểm điểm bằng tinh thần nhân đạo: “Anh ơi, trong lúc đất nước khó khăn, dân nghèo đang đói, anh ăn một suất mất bạc triệu, có thấy xấu hổ không?”

Tôi nổi giận: “Nhịn cả đời, được mời ăn có một bữa, xấu hổ cái con khỉ!”. Tôi nói với vợ: “Anh chỉ thấy xấu hổ trước mấy anh bộ đội canh giữ ngày đêm ở biên giới, mấy anh công an dầm mưa dãi nắng ở các chốt chặn; các y, bác sĩ ngày đêm vật lộn ở các bệnh viện. Bữa ăn của họ chỉ có lương khô, cơm hộp. Kể cả những công nhân lương ba cọc ba đồng vừa làm lợi cho mấy ông chủ tư bản vừa bị trừ lương vì xét nghiệm. Và xấu hổ trước nhiều người chạy dịch và hàng vạn người đã bỏ mạng trong dịch bệnh. Còn đối với các con quỷ hút máu người thì chỉ có phẫn nộ”.

Những con quỷ này đã được trang bị tư tưởng, đạo đức cách mạng, được sàng lọc qua cả một quy trình tuyển dụng, bổ nhiệm, nhưng quỷ vẫn là quỷ. Chúng dùng tư tưởng, đạo đức cách mạng để đánh lừa thiên hạ. Chúng nhân danh chống dịch để hút máu hút mủ đồng loại. Thật là tủi nhục cho tất cả những người đã chiến đấu, hy sinh vì lý tưởng, vì đất nước và đồng bào mến yêu của mình.

Trong hoạn nạn, dân từ trẻ đến giá không cần giáo dục tư tưởng, đạo đức nào, vẫn sẵn sàng chia sẻ từ lon gạo đến tiền lương hưu cho người ở tuyến đầu chống dịch, đứng đường góp từng gói mì, lít xăng cho người chạy dịch. Còn bọn quỷ thì được trang bị tư tưởng, đạo đức đến tận chân răng, đến dày môi mềm lưỡi ra để hút máu, hút mủ đến ngang nhiên, hả hê, không chút buồn nôn.

Tôi đang hình dung, 12 con quỷ này chỉ là cái vòi của những con quỷ lớn hơn. Cầu chúc anh Tô và đồng đội chân cứng đá mềm, thêm động lực và đủ bản lĩnh ném những con quỷ này xuống địa ngục, đúng nơi chúng đã sinh ra.

Lai rai nghĩ về tiền lệ

 

Lai rai nghĩ về tiền lệ

Những ngày Sài Gòn quy định “Ai ở đâu yên đó”, sau 18h, đường phố vắng tanh người dân lưu thông. Chỉ có lực lượng tham gia chống dịch được phép di chuyển trên đường. Trong ảnh: một chiếc xe cấp cứu chạy trên đường Nguyễn Tri Phương, quận 10, Sài Gòn lúc 19h12 ngày 27-7.  Ảnh: Quang Định

Cuối năm ra rả vui mừng, mặc dù đại dịch, kinh tế tưởng đâu bại sụi nhưng vẫn giữ được tăng trưởng dương. Chính quyền hân hoan phổ biến cụm từ “nhờ có Nghị quyết 128”, rồi thánh thót khắp nơi điệp khúc, một tháng bằng cả quí, cả năm. Mới hoàn hồn thì đã leo lẻo kiên cường, kì diệu, kì tích…

Có lẽ chưa có bao giờ cái chết đi qua Sài Gòn từng giờ khắc mồn một đến như trận dịch vừa qua. Chưa bao giờ người Việt Nam cảm nhận rõ ràng hơn thế về một thảm hoạ đô thị. Cái chết xuất hiện thình lình với hàng triệu con người, càn quét nhanh chóng, không kịp chống đỡ. Rồi như vừa sống sót, chúng ta tin mình đã làm nên tiền lệ.

Nhưng là tiền lệ gì?

Trong thế giới hiện đại cốt lõi nhân văn của khoa học là niềm tin vững vàng, rằng con người có thể phòng tránh, khắc phục những tai nạn do con người tạo ra. Suy cho cùng, ngay đến dịch bệnh cũng là thảm hoạ nhân tạo. Chống chọi với thảm hoạ ấy chúng ta tạo ra tiền lệ gì?

Không hẳn như trận dịch vừa qua, Sài Gòn chưa từng đối diện với kiểu tai hoạ nhân tạo. Chiến loạn đã từng tạo ra thảm hoạ trong lịch sử hơn 300 năm đô thị Sài Gòn.

Cuộc thảm sát Tây Sơn gây ra ở Sài Gòn Chợ Lớn từng khiến người Sài Gòn ba năm không dám xài nước sông.

Chiến cuộc Mậu Thân khiến cả Sài Gòn đạn lạc, tên bay, hàng ngàn người bỏ mạng, cả dãy Sài Gòn đổ nát.

Hay cuộc cải tạo XHCN phá huỷ nguồn mạch kinh tế tích góp hàng trăm năm của Sài Gòn.

Sài Gòn đã từng ở trong những cuộc di cư lớn 1954-1955, 1975, và nạn vượt biên sau 1975.

Sài Gòn đã từng trải qua không ít biến cố và đã chống chọi ra sao để đối diện với một thảm hoạ nhân tạo lớp con cháu vội vàng ngỡ như chưa có tiền lệ?

Chưa bao giờ lớp con cháu Sài Gòn bỗng thấy kí ức Sài Gòn mỏng manh đến thế. Những lễ kỉ niệm những trận thắng dường như không đủ giúp chúng vượt lên nỗi hoảng sợ của đám đông. Những kinh nghiệm phân tuyến chính nghĩa, phi nghĩa kiểu ai thắng ai không giúp chúng đối phó nổi với dịch hoạ.

Vậy mà Sài Gòn đã từng thoát khỏi phân tranh bằng cách tạo ra Chợ Lớn, Chợ Cũ, phố chợ Bến Thành… Đời chợ đã bền bỉ, thuỷ chung bồi đắp Sài Gòn. Trong hàng mấy trăm năm, trong biết bao biến cố chưa từng có một thời điểm nào Sài Gòn đóng cửa chợ, đóng cửa thị trường. Ngay cả khi quyền lực bao cấp thống trị, chưa một ngày Sài Gòn thiếu chợ. Chỉ có trong dịch giã vừa rồi, mấy tháng liền chính quyền ta đủ gan, tạo ra tiền lệ đóng cửa chợ. Thì đó là tiền lệ gì? Một Sài Gòn không có chợ đã ra sao? Một chính quyền cấp phát mọi nhu cầu cho dân sau 1975 đã từng thất bại phải đổi mới. Thì trong dịch chúng ta cũng đã tưởng có thể cấp phát nổi cho dân một đời sống thiết yếu…

Có phải đâu vô tri đến nỗi cái gì cũng xử sự như chưa có tiền lệ.

Thì thôi bớt vô tri tới đâu sẽ biên lai rai tới đó vậy, bạn bè đọc cho qua những ngày buồn chưa tới.

Kiến nghị 117: Yêu cầu hủy bỏ 3 điều của Bộ luật Hình sự 2015

 

Kiến nghị 117: Yêu cầu hủy bỏ 3 điều của Bộ luật Hình sự 2015

1-1-2022

Xin mở link sau đây để ký tên hưởng ứng: https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSf5bTQIsffMCyQeJ6SUEAKr5CWBRSyW9x4cJoxQ3wHbdBfdUQ/viewform

Kính gửi:

– Chủ tịch nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Trưởng ban Chỉ đạo Cải cách Tư pháp Nguyễn Xuân Phúc;

– Chủ tịch Quốc Hội nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam Vương Đình Huệ;

– Các Đại biểu Quốc Hội nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Thưa quý vị,

1) Bốn mươi năm trước, năm 1982, Việt Nam đã tham gia Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR). Đây là luật quốc tế và Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa (CHXHCN) Việt Nam phải có nghĩa vụ thực thi và tạo mọi điều kiện thuận lợi cho công dân Việt Nam thực thi – và ngăn chặn các cơ quan chấp pháp vi phạm – các quyền dân sự và chính trị của mình được quy định trong luật quốc tế này.

2) Hiến pháp 2013 của CHXHCN Việt Nam quy định:

– “Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật” (Điều 14.1).

– “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định” (Điều 25).

Nghĩa vụ của Quốc hội là phải ban hành các (điều) luật để đảm bảo cho công dân có thể thực thi các quyền của mình. Các (điều) luật này có 2 khía cạnh. Một mặt (2.a) liên quan đến các hạn chế quyền, thì luật phải nêu chi tiết rõ ràng không thể hiểu lầm, nếu nêu quá rộng hay mơ hồ thì chính quốc gia tham gia ICCPR, tức là CHXHCN Việt Nam, vi phạm Điều 2 của luật quốc tế ICCPR. Mặt khác (2.b) liên quan đến những cá nhân và cơ quan vi phạm và cản trở các quyền của công dân, thì nhất thiết phải có quy định để trừng trị (nếu Quốc hội thực sự muốn người dân và các cơ quan công quyền tôn trọng Hiến pháp).

3) Đáng tiếc, Quốc hội đã không ra những luật cụ thể tạo thuận lợi cho công dân thực thi các quyền theo các Điều 14.1 và 25 của Hiến pháp và các hạn chế cụ thể, trong khi đó lại thông qua nhiều điều luật của các luật khác nhau liên quan đến hạn chế quyền, những điều luật này vi phạm đúng điều đã nêu ở điểm (2.a) nói trên: quá rộng và mơ hồ, dẫn đến những sự vi phạm nghiêm trọng luật quốc tế, bị các cơ quan của Liên Hiệp Quốc (LHQ) lên án gay gắt. Liên quan đến khía cạnh trừng phạt nêu ở điểm (2.b) nói trên, thì cũng không có quy định rõ ràng. Điển hình là 3 điều của các bộ luật Hình sự (1999 và 2015) hết sức mơ hồ và có thể bị một số cá nhân và cơ quan chấp pháp lạm dụng để cản trở công dân thực hiện các quyền hiến định của mình cũng như các quyền được quy định trong ICCPR, như thế chính những cá nhân và cơ quan chấp pháp vi phạm luật quốc tế, vi phạm hiến pháp và vi phạm luật chứ không phải công dân bị vu cho các tội ấy. Những kẻ lạm dụng, cản trở lại không bị trừng trị vì thiếu vế (2.b) trong các điều luật. Các vị đại biểu Quốc hội đã bỏ phiếu thông qua các luật này không thể thoái thác trách nhiệm của mình!

Ba điều đó là Điều 79 (BLHS 1999) tương ứng với Điều 109 (BLHS 2015), Điều 88 (BLHS 1999) tương ứng với Điều 117 (BLHS 2015) và Điều 258 (BLHS 1999) tương ứng với Điều 331 (BLHS 2015).

Do Quốc Hội còn nợ các luật liên quan đến Điều 25 Hiến pháp cho nên không có cơ sở pháp lý cho 3 điều này của Bộ Luật Hình sự.

3.1) Các Điều 79 (BLHS 1999) và 109 (BLHS 2015) về “tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” không được quy định rõ ràng nên trong thời gian qua đã có 52 người bị bắt tù theo hai điều luật này với 3 án tù chung thân, 2 người chưa xử và 47 người bị kết án tổng cộng hơn 550 năm tù giam; sự mơ hồ của điều luật này đã tạo cớ cho những sự vi phạm luật quốc tế, vi phạm Hiến pháp một cách nghiêm trọng và vì thế cần được hủy bỏ (hay sửa đổi với quy định rất rõ để không ai có thể hiểu lầm được). “Lật đổ” theo từ điển Tiếng Việt (Trung tâm Từ điển học) có nghĩa là “làm cho sụp đổ bằng bạo lực”. Tuyệt đại đa số những người bị tuyên án về tội này đều sử dụng các biện pháp ôn hòa và các quyền hiến định của họ [ngay cả Hồ Chí Minh khi nói “dân có quyền đuổi chính phủ” chắc cũng bị vu cho tội này nếu như ông còn sống].

3.2) Các Điều 88 (BLHS 1999) về “tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam” và Điều 117 (BLHS 2015) về “Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (điều này vẫn hết sức mơ hồ, và nặng hơn Điều 88 trước kia) với 59 người bị bắt vì các tội nêu trong hai điều trên, trong số đó 7 người chờ xử và 52 người còn lại đã bị kết án tổng cộng 400 năm tù giam. Quy định mơ hồ, dễ cho các cơ quan chấp pháp diễn giải và vu cho bất kể ai thực hiện các quyền hiến định trong Điều 25 của Hiến pháp là vi phạm pháp luật, có thể bị bắt, bị kết án tù nặng. Vì thế cần hủy bỏ Điều 117 và không quy kết bất cứ ai theo Điều 88 nữa (Phạm Đoan Trang đã bị quy kết theo Điều 88 khi Điều 117 đã có hiệu lực).

3.3) Kỳ lạ hơn nữa là các Điều 258 (BLHS 1999) và 331 (BLHS 2015) về “tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”. Cho đến nay đã có 23 người bị bắt trong đó 11 người đã bị tuyên phạt hơn 50 năm tù giam. Những điều luật này nhằm hạn chế các quyền được nêu trong các Điều 24 và 25 của Hiến pháp, rõ ràng vi phạm ICCPR. Việc lợi dụng các quyền trên từ phía công dân là vô nghĩa, và giả như ai đó (tổ chức, cá nhân) bị xâm phạm lợi ích thì người bị hại đó nên kiện người bị cho là xâm phạm ra tòa án dân sự. Trong tất cả các phiên xử 11 người theo Điều 258 hay Điều 331 không có sự hiện diện của bất cứ “người bị hại” nào bất chấp yêu cầu của các luật sư. Phải hủy bỏ hoàn toàn Điều 331 phi lý, vi hiến và vi phạm luật quốc tế này.

Những quy định mơ hồ của các Điều 109, 117 và 331 của Bộ luật Hình sự đã mở đường cho các cơ quan chấp pháp vi phạm nghiêm trọng Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, vì thế Việt Nam bị các tổ chức quốc tế, các nước dân chủ và cả các cơ quan LHQ lên án (thí dụ các phán quyết của Nhóm Công tác về Bắt giữ Tùy tiện của LHQ, Văn phòng Cao ủy LHQ về Nhân quyền gần đây, nhất là vụ liên quan đến nhà báo Phạm Đoan Trang) làm tổn hại nghiêm trọng đến danh dự của Việt Nam trước thế giới.

Trong số 134 người bị bắt và bị bỏ tù vì 3 điều này, số bị tù trong 5 năm qua (2017-2021) lên đến 93 người, trong đó trong hai năm (2020-2021) lên đến 35 người và chỉ riêng từ 14 đến 31 tháng 12 năm 2021 đã có 5 người bị tuyên các bản án hết sức nặng nề (Phạm Đoan Trang, Trịnh Bá Phương, Nguyễn Thị Tâm, Đỗ Nam Trung và Lê Trọng Hùng) khiến dư luận quốc tế hết sức bất bình.

Vì các lý do nêu trên, nhằm tôn trọng các quyền hợp pháp của công dân Việt Nam được nêu trong Hiến pháp, các luật quốc tế mà Việt Nam đã tham gia, cũng như bảo vệ danh dự của Việt Nam trước thế giới, chúng tôi, các tổ chức và cá nhân ký tên sau đây yêu cầu trả tự do cho tất cả các tù nhân chính trị và đồng kiến nghị quý vị làm tròn bổn phận của mình bằng việc:

– Hủy bỏ các Điều 117 và 331 của Bộ luật Hình sự 2015;

– Hủy bỏ (hoặc sửa đổi bằng quy định rõ ràng để không ai có thể hiểu lầm) Điều 109 của Bộ luật Hình sự 2015.

Xin trân trọng cảm ơn

DANH SÁCH CÁC TỔ CHỨC VÀ CÁ NHÂN KHỞI XƯỚNG

TỔ CHỨC:

  1. Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng. Đại diện: Võ Văn Thôn, nguyên Gíam đốc Sở Tư Pháp TP HCM
  2. Ban vận động Văn đoàn độc lập. Đại diện: Nhà văn Nguyên Ngọc
  3. Diễn đàn Xã hội dân sự. Đại diện: TS Nguyễn Quang A
  4. Lập quyền dân. Đại diện: Nhà nghiên cứu văn hoá Nguyễn Khác Mai
  5. Trung tâm nghiên cứu văn hóa Minh Triết. Đại diện: Nhà nghiên cứu văn hoá Nguyễn Khắc Mai
  6. Diễn đàn Bauxite Vietnam. Đại diện: GS Phạm Xuân Yêm
  7. Câu lạc bộ Nguyễn Trọng Vĩnh. Đại diện: TS Mạc Văn Trang

CÁ NHÂN:

  1. Nguyễn Khắc Mai, Hưu trí Hà Nội
  2. Nguyên Ngọc, Nhà văn, Hội An, Quảng Nam
  3. Lê Xuân Khoa, nguyên GS Thỉnh giảng, ĐH Johns Hopkins, Hoa Kỳ
  4. Phạm Xuân Yêm, GS Vật lý, Paris, Pháp
  5. Nguyễn Huệ Chi, GS Ngữ văn, Hà Nội
  6. Nguyễn Đình Nguyên, TS Y khoa, Australia
  7. Phan Hoàng Oanh, TS Hóa Học, Sài Gòn
  8. Nguyễn Mai Oanh, Ths Kinh tế Phát triển, Sài Gòn
  9. Hoàng Hưng, Nhà thơ, cựu Tù nhân lương tâm (1982-1985), Sài Gòn
  10. Đào Công Tiến, nguyên Hiệu trưởng Đại học Kinh tế TP HCM, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng
  11. Hồ Ngọc Nhuận, Nhà báo, nguyên Phó chủ tịch MTTQVN TP HCM, nguyên Ủy viên trung ương MTTQVN, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng
  12. Nguyễn Quang A, Tiến sĩ Tin học, Hà Nội
  13. Nguyễn Nguyên Bình, Nhà văn, thành viên CLB Nguyễn Trọng Vĩnh, Hà Nội
  14. Vũ Trọng Khải, Phó GS TS Nông nghiệp, TP HCM
  15. Phạm Đình Trọng, Nhà văn, thành viên CLB Lê 0Hiếu Đằng, Sài Gòn
  16. Kha Lương Ngãi, nguyên Phó TBT báo SGGP, ban chủ nhiệm CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  17. Mạc Văn Trang, Nhà giáo, Sài Gòn
  18. Nguyễn Thị Kim Chi, Nghệ sĩ, Đạo diễn, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  19. Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm), Hà Nội
  20. Hoàng Dũng, PGS TS Ngữ văn, TP HCM
  21. Phùng Hoài Ngọc, Thạc sỹ, cựu giảng viên đại học, Hà Nội
  22. Trần Bang, Kỹ sư, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  23. Ngô Kim Hoa, Nhà báo tự do, Sài Gòn
  24. Trần Minh Thảo, Viết văn, Bảo Lộc, Lâm Đồng
  25. Lê Thân, Nhà hoạt động xã hội, ban chủ nhiệm CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  26. Phan Trọng Khang, Thương binh 2/4, Hà Nội
  27. Võ Văn Tạo, Nhà báo, Nha Trang
  28. Trần Tiến Đức, Nhà báo độc lập, Đạo diễn truyền hình và phim tài liệu, Hà Nội
  29. André Menras (Hồ Cương Quyết) thành viên CLB Lê Hiếu Đằng, Paris, Pháp
  30. Bùi Nghệ, Công dân, Sài Gòn
  31. Nguyễn Thị Thanh Bình, Nhà văn, Hoa Kỳ
  32. Vũ Ngọc Tiến, Nhà văn, Hà Nội
  33. Lại Thị Ánh Hồng, Nghệ sĩ , thành viên CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  34. Hoàng Thị Hà, Hưu trí, Thanh Xuân, Hà Nội
  35. Lê Nguyên Hoàng, Nghề tự do, Hà Nội
  36. Nguyễn Tiến Dân, Nhà giáo về hưu, Hà Nội
  37. Nguyễn Thị Khánh Trâm, Nghiên cứu viên, hưu trí, TP HCM
  38. Đỗ Như Ly, Hưu trí, Sài Gòn
  39. Hà Dương Tường, Nhà giáo về hưu, Paris, Pháp
  40. Phạm Tư Thanh Thiện, Nhà báo, Paris, Pháp
  41. Nguyễn Ngọc Giao, Nhà giáo, Paris, Pháp
  42. Hoàng Cường, Kỹ sư giao thông, Hà Nội
  43. Vũ Mạnh Hùng, Nhà giáo, Hà Nội
  44. Nguyễn Xuân Diện, TS Hán Nôm, Hà Nội
  45. Nguyễn Trường Thịnh, Nghệ sĩ tự do, Hà Nội
  46. Bùi Minh Quốc, Nhà thơ, Đà Lạt, Lâm Đồng
  47. Nguyễn Thị Hoàng Bắc, Nhà văn, Hoa Kỳ
  48. Tô Lê Sơn, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  49. Trần Huy Quang, Nhà văn, Hà Nội
  50. Hà Quang Vinh, Hưu trí, TPHCM
  51. Nguyễn Đức Tùng, Nhà thơ, Vancouver, Canada
  52. Nguyễn Hồng Hưng, Nghệ sĩ thị giác, Sài Gòn
  53. Trần Kế Dũng, Australia
  54. Nguyễn Văn Tạc, Nhà giáo về hưu, Hà Nội
  55. Đinh Đức Long, Tiến sĩ-Bác sĩ, Sài Gòn
  56. Hồ Sĩ Quyết, youtube Creator, Nghệ An
  57. Nguyễn Thanh Hà, Tả Thanh Oai, Thanh Trì, Hà Nội
  58. Phạm Thị Lân, Hạ Đình, Thanh Xuân , Hà Nội
  59. Nguyễn Thị Lành, Quảng Xương, Thanh Hóa
  60. Cao Vĩnh Thịnh, Nghệ An
  61. Tạ Mạnh Hưng, Nghệ An
  62. Phạm Đức Nguyên, Phó GS TS
  63. Phan Quốc Tuyên, Kỹ sư tin học, Thụy Sĩ
  64. Hà Dương Tuấn, nguyên chuyên gia CNTT, Paris, Pháp
  65. Trần Hải Hạc, nhà giáo về hưu, Paris, Pháp
  66. Tiêu Dao Bảo Cự, nhà văn tự do, Đà Lạt, Lâm Đồng
  67. Lê Phú Khải, Nhà báo, ban chủ nhiệm CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  68. Trần Thế Việt, nguyên Bí thư Thành ủy Đà Lạt, Lâm Đồng
  69. Tử Đinh Hương, Nhà giáo, Hà Nội
  70. Châu Văn Phận, nguyên Giảng viên Đại học, Sài Gòn
  71. Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, Hà Nội
  72. Nguyễn Viễn, Kỹ sư, Hải Phòng
  73. Lê Quốc Quân, Luật gia, Hà Nội
  74. Đặng Bích Phượng, Hưu trí, Hà Nội
  75. Trần Thị Băng Thanh, PGS TS Ngữ văn, Hà Nội
  76. Phan Tấn Hải, Nhà văn, California, Hoa Kỳ
  77. Vũ Quang Việt, nguyên Vụ trưởng thuộc Cục Thống kê Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ
  78. Mai Thái Lĩnh, Nhà nghiên cứu văn hoá, Đà Lạt, Lâm Đồng
  79. Ngô Thị Hồng Lâm, Hưu trí, Vũng Tàu

______

Bản tiếng Anh

PETITION 117: To Abolish Three (3) Articles in Vietnam’s 2015 Criminal Code

January 1, 2022

To: 

– Nguyen Xuan Phuc – President of the Socialist Republic of Vietnam; Chairman of the Committee on Judiciary Reform 

– Vuong Dinh Hue — Chairman of the National Assembly

– All Delegates to the National Assembly

Subject: Request that Article 117 and Article 331 of the 2015 Criminal Code be abolished, and Article 109 be either abolished, amended or modified.

Dear Sirs and Madams,

Exactly forty years ago, in 1982, the Socialist Republic of Vietnam became a signatory to the International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR). Consequently, Vietnam has an obligation to abide by the rules set forth therein, to make it easier for its citizens to exercise those rights which are protected by the Covenant, and to prevent law enforcement from violating those rights. The 2013 Constitution of Vietnam specifically states:

– “In the Socialist Republic of Vietnam, human rights and the rights of citizens in the political, economic, cultural and social spheres are acknowledged, respected, protected, and guaranteed by the Constitution and the law.” (Article 14.1)

– “Citizens have freedom of speech, freedom of the press, freedom to seek information, to meet, to form associations, to protest. Their ability to exercise these freedoms shall be encoded by legislations. (Article 25)

The National Assembly has the duty to create laws guaranteeing that citizens can exercise those constitutional rights. These laws have two main requirements. The first is to define the limits of a person’s rights — the laws must spell out precisely what’s not allowed so that there won’t be any confusion. If the laws are too broad or too vague then they won’t comply with Article 2 of the ICCPR. The second requirement is to make clear the consequences for those who violate or obstruct the rights of citizens.

Up to now, the National Assembly has not created any laws with enough specificity to make it easy for citizens to exercise their rights according to Articles 14.1 and 25 of the Constitution with clearly defined limitations therewith. At the same time, it has passed laws that limit citizens’ rights; these laws in fact violate the first requirement stated above: they are too broad and too vague, which have led to serious infractions of international rules and thus have been severely criticized by the UN.

Regarding appropriate punishment, as pointed out in the second requirement, there still are no clear guidelines. This can easily be seen in three Articles in the Criminal Codes of 1999 and 2015. Those articles are so opaque and so ill-defined that they can easily be, and indeed have been, abused by law enforcement to prevent citizens from exercising not only their constitutional rights but also those defined by the ICCPR. As a matter of fact, the people guilty of breaking international laws have been individuals who work in law enforcement and not the citizens whom they have wrongly accused.

Specifically, three Articles that must immediately be addressed are:  Article 79 of the 1999 Criminal Code (1999-CC) equivalent to Article 109 of the 2015 Criminal Code (2015-CC); Article 88 (1999-CC) or Article 117 (2015-CC); and Article 258 (1999-CC) or Article 331 (2015-CC). Because the National Assembly have yet to produce the required statutes related to Article 25 of the Constitution, there is no legal basis for the existence for these three articles at all.

Articles 79 (1999-CC) and 109 (2015-CC) —  “activities aimed to overthrow the people’s government” — are so vague that in the past some 52 people have been convicted for them — three life sentences, two have yet to be tried, and 47 prison sentences with a total of more than 550 years combined. Article 88 (1999-CC), “propaganda against the Socialist Republic of Vietnam,” and Article 117 (2015-CC), “create, store, distribute or propagate information, documents, products to oppose the Socialist Republic of Vietnam” (which is even more vague and much more severe than its 1999 version) have resulted in 59 arrests. Of those, seven are awaiting trial, the other 52 have been sentenced to 400 years in prison in total.

But most bizarre are Articles 258 (1999-CC) and 331 (2015-CC). The articles state that  “Whoever abuses the freedom of speech, freedom of the press, freedom of faith and religion, freedom of meeting, association and other freedom of democracy that violate the interests of the State, rights, legal interests of organizations, individuals [victims], shall be given warning, re-educated, detained no more than 03 years, or imprisoned from 06 months to 03 years.” As of today, twenty-three (23) individuals have been arrested for this; of those, eleven (11) have been sentenced to a total of more than 50 years in prison.

These laws are written to restrict the rights afforded by Articles 24 and 25 of the Constitution and therefore violate the ICCPR. The vagueness of Articles 109, 117 and 331 of the Criminal Code has opened up an avenue for law enforcement agencies to trample on the International Covenants on Civil and Political Rights.

Based on the above stated reasons, with the desire to respect the legal rights of Vietnamese citizens as stated in the Constitution and enshrined in international covenants which Vietnam is a signatory, and to protect the reputation of Vietnam before the world — we, the undersigned, respectfully request that all political prisoners be immediately released, and collectively recommend that this government fulfill its governing duties by doing the following:

– Abolish Articles 117, 331 in the 2015 Criminal Code

– Abolish (or modify in such a way to eliminate abuse by misinterpretation) Article 109 of the 2015 Criminal Code.

Thank you kindly.

The list of individuals and organizations signing this petition is attached below.

10 sự kiện chính trị xã hội nổi bật năm 2021

 

10 sự kiện chính trị xã hội nổi bật năm 2021

Minh họa: Luật Khoa

SG bị toang là yếu tố bất ngờ với đảng và Chính phủ. Do trước đó Việt Nam được coi là chống dịch thành công với số ca dương và tử vong rất ít. Nhưng biến chủng Delta đã phá hỏng thành tích đó của Chính phủ.

Nguyên nhân cơ bản nhất dẫn đến khoảng 30 ngàn người tử vong do dịch là vì tốc độ tiêm vaccine quá chậm và không đúng thành phần (người già và bệnh nền bị tiêm vét). Sau đó là cách chống dịch kiểu cực đoan và coi thường pháp luật của cơ quan chức năng khiến dư luận bất bình.

2. Nghị quyết 128 thay đổi giải pháp chống dịch

Khi dư luận bất bình vì cách chống dịch cực đoan theo mô hình Zero Covid của TQ thất bại, Chính phủ đã thay đổi khá triệt để giải pháp chống dịch theo hướng sống chung với virus, sau khi độ phủ vaccine cho người lớn ở mức trên 80%.

Đây là sự thay đổi đáng ghi nhận vì lâu nay Việt Nam vẫn là cái bóng của TQ. Nhưng sự thay đổi này đã theo xu hướng chung của phương Tây cũng như đa số các nước trong khi TQ vẫn duy trì Zero Covid.

3. Đại hội đảng CS Việt Nam

Lần đầu đại hội diễn ra quá mức nhạt nhẽo do gần như toàn bộ ủy viên Bộ Chính trị, Ban bí thư, tứ trụ, đều đã được tiết lộ trên Facebook. Trái ngược với đại hội trước khi gay cấn đến những ngày cuối khi trang Chân dung quyền lực tụt quần anh em quan lại, đại chiến Ba-Tư, đồng chí X về làm người tử tế ở những phút gay cấn nhất.

Lần đầu các đảng viên đi dự Đại hội đảng phải “cách ly tập trung”, nội bất xuất ngoại bất nhập, để tránh có những biến cố diễn ra vào phút cuối.

Đột biến duy nhất là trường hợp trưởng ban Tổ chức T.Ư Phạm Minh Chính được chọn làm Thủ tướng vào hội nghị T.Ư gần cuối của nhiệm kỳ trước.

4. Vụ án Việt Á

Tuy diễn ra vào những ngày cuối năm nhưng sự kiện này đã gây chấn động đội ngũ chống dịch cả nước, bao gồm cả một số bộ, địa phương đang vào tầm ngắm.

Nếu điều tra không có vùng cấm như lời TBT thì nguy cơ toang hầu hết đội ngũ chống dịch và cả hệ thống chính trị, vì Việt Nam chống dịch bằng cả hệ thống chính trị.

5. Xử án rất nặng cho những người bất đồng chính kiến

Phạm Đoan Trang, Trịnh Bá Phương, Nguyễn Thị Tâm, Cấn Thị Thêu, Đỗ Nam Trung đều bị xử với mức án cao, thậm chí cao hơn đề nghị của VKS. Điều đó cho thấy chính quyền quyết tâm siết rất chặt tiếng nói trái chiều. Hầu hết những bị cáo trên đều liên quan đến vụ Đồng Tâm.

Song song với đó là tòa xử y án tử hình hai con trai ông Lê Đình Kình và xử nặng các bị cáo liên quan khác trong vụ án Đồng Tâm.

Các nhà báo tự do Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Lê Hữu Tuấn cũng bị xử nặng với mức án từ 11-15 năm tù, với lý do tương tự.

6. Bộ đội cụ Hồ bị tự tử và ngã chết trong trại

Hai cái chết cho thấy bộ đội ta hiện nay quá mong manh, dễ chết. Người thì ôm gốc cây để treo cổ mà chết, người thì ngã cũng tèo. Cả hai đều có những vết thâm tím khắp người, không rõ có phải do đồng đội massage quá tay hay không?

7. Người được cho là Bộ trưởng Công an ăn thịt bò vàng

Bộ trưởng Pháp đã rất hào phóng để mời người giống bộ trưởng Công an Việt Nam tiệc ngoại giao, ban đầu thì ở Paris, sau đó chuyển sang London, bằng món thịt bò mạ vàng. Người trông giống ông Tô Lâm đã há mồm cắn miếng thịt bò ngay trên lưỡi dao của chủ nhà hàng. Bộ trưởng ta không xác nhận sự việc nên chắc là video clip do “thế lực thù địch” làm giả bôi nhọ cán bộ.

8. Vaccine và quỹ vaccine

Chiến dịch tiêm vaccine thần tốc bởi các “ông ngoại”. Giá tiêm chợ đen có thể từ 2-4 triệu/mũi vaccine. Điều này cũng khiến cho HN dễ dàng thoát hiểm Covid trong đường tơ kẽ tóc, tiêm vét hoàn thành cho 80% dân HN chỉ trong vòng khoảng một tuần dưới sự hỗ trợ của team ông ngoại trước đó.

Vaccine Vero cell được xếp ngang hàng với các vaccine Anh Mỹ, với lý do vaccine tốt nhất là vaccine được tiêm sớm nhất. Tuy nhiên, những ai được tiêm loại vaccine này mới được khuyến cáo là tiêm mũi 3 sớm bằng loại khác, cùng với vaccine Sputnik V (đúng là loại có mặt sớm nhất ở Việt Nam).

Việt Nam là nước duy nhất (?) trên thế giới huy động được quỹ vaccine từ mọi thành phần xã hội. Tuy nhiên, đa số vaccine đã có là nhờ tài trợ bởi các nước phương Tây qua hệ thống Covax và được Doanh nghiệp tư nhân tài trợ.

9. Hiện tượng bà Nguyễn Phương Hằng đại chiến giới showbiz và hiện tượng trục lợi từ thiện

Lần đầu có hiện tượng một người không thuộc giới nghệ sỹ nhưng có lượng người theo dõi live streams vượt cả số lượng người hóng VTV.

Bằng cách kể lại các giấc mơ, bà Hằng đã gây sức ép để giới nghệ sĩ phải tự sao kê tài khoản, tự bộc lộ những góc khuất về đời tư (như một ca sỹ lái máy bay hàng chục năm mà không ai biết). Cơ quan chức năng phải vào cuộc điều tra giới showbiz và những người làm từ thiện lậu, ban hành nghị định kiểm soát việc làm từ thiện.

Nhân dịp dịch bệnh, các nhóm từ thiện trỗi dậy khắp nơi, cả tổ chức lẫn cá nhân. Nhân dân cũng đua nhau xin tiền cứu trợ với các fake news câu nước mắt. Điển hình nhất trong phong trào này là BS Khoa, người sẵn sàng rút ống thở bố mẹ mình để cứu 1 thai phụ mắc covid. BS Khoa đã kịp xin mấy cái máy thở cho BV Chợ Rẫy thì bị bóc “phốt” nên “trốn sang Singapore”!

10. Thu ngân sách vẫn cao trong bối cảnh dịch bệnh

Thu ngân sách Nhà nước ước tính cả năm 2021 đạt 1.523,4 nghìn tỷ đồng và bằng 113,4% dự toán năm (tăng 180,1 nghìn tỷ đồng). Kim ngạch xuất, nhập khẩu hàng hóa lập kỷ lục mới, đạt 668,5 tỷ USD, tăng 22,6% so với năm trước, xuất siêu khoảng 4 tỷ USD, đưa Việt Nam vào nhóm 20 nền kinh tế hàng đầu về thương mại quốc tế và là quốc gia xuất siêu liên tục 6 năm. Ngành nông nghiệp tiếp tục là trụ cột vững chắc của nền kinh tế với mức tăng trưởng 2,85%, xuất khẩu nông, lâm, thủy sản lập kỷ lục 48,6 tỷ USD.

Tuy không có số liệu chính thức nhưng việc thu ngân sách từ việc bắt và thu tiền từ quan lại vào lò, các tổ chức cờ bạc online, các doanh nghiệp sân sau bị bắt tính tới hàng ngàn tỷ đồng. Dự đoán là thuế có thể giảm nhưng tiền do Bộ Công an thu sẽ bù lại.

Biết thêm từ “Chính đề Việt Nam” (Phần 3)

 

Biết thêm từ “Chính đề Việt Nam” (Phần 3)

Nguyễn Đình Cống

1-1-2022

Tiếp theo phần 1 và phần 2

4- Phần II (A): Vị trí của VN trong khung cảnh thế giới trình bày ở phần trước

Tùng Phong đưa ra 4 điểm:

1- VN là nước nhỏ kém mở mang.

2- Theo truyền thống văn hóa, VN thuộc xã hội Đông Á.

3- VN thuộc khối các nước châu Á vừa thoát khỏi ách thực dân, đế quốc.

4- VN đang cần Tây phương hóa để bảo vệ độc lập, phát triển kinh tế, hầu xây dựng hạnh phúc cho nhân dân.

Về điểm 1: Là nước nhỏ kém mở mang nên lâm vào tình trạng: 1- Thiếu kỹ thuật, 2- Lợi tức quốc gia kém, 3- Mức sống nhân dân thấp, 4- Việc mưu sinh chiếm hết nhiều thời gian, 5- Sự sáng tác kém giá trị và không có đóng góp gì cho văn minh thế giới. Những điều này tạo nên vòng luẩn quẩn. Phải tìm cách phá bỏ vòng đó.

Về điểm 2: VN thuộc xã hội Đông Á. Vì lý do địa lý và lịch sử nên TPH sẽ gặp trở ngại. Phải nhận rằng TPH không làm mất bản chất dân tộc.

Về điểm 3: VN vừa thoát khỏi ách thực dân, đế quốc. Họ có hai loại. Đế quốc kiểu Anh nghĩ tới ngày trả lại độc lập cho bản xứ nên quan tâm đào tạo người thay thế. Đế quốc kiểu Pháp, Hà Lan, Bỉ không nghĩ như thế, không làm thế. VN đã phải chịu tai họa đó. Vì vậy sau khi giành độc lập, người Việt, trừ một số rất ít đã tự học hỏi để chế ngự ngành hoạt động của mình, còn số đông là những người mang nặng các khuyết điểm như kiến thức rời rạc, kém khả năng tổng hợp, tâm lý vô trách nhiệm, chỉ quen làm tay sai, quan liêu.

Vì bị làm thuộc địa, rồi đấu tranh giành độc lập nên VN lâm vào cảnh “Lãnh đạo quốc gia bị gián đoạn”. Khi lãnh đạo QG được liên tục do chuyển giao trong hòa bình thì mới có thể gìn giữ, nối tiếp những bí mật, những truyền thống tốt đẹp, rất cần để phát triển (ý mới). “Chế độ độc tài hay quân chủ chuyên chế hoàn toàn bất lực trong việc bảo đảm một sự lãnh đạo QG liên tục”.

Về vấn đề tình trạng bị gián đoạn hoặc liên tục của lãnh đạo quốc gia, Tùng Phong đã viết khá dài những nhận định chung, tình trạng của VN và của một số nước như Anh, Nga, và đặc biệt là Nhật, Thái Lan, Trung Quốc.

Khi thay đổi đường lối lãnh đạo quốc gia (chúng ta gọi là đổi mới tư duy), Tùng Phong cho rằng “Người lãnh đạo (LĐ) phải thay đổi tư tưởng hay là phải thay đổi người LĐ. Kinh nghiệm chỉ ra rằng không bao giờ người LĐ thay đổi tư tưởng trong lúc đang ở trong không khí hành động, bởi một lẽ rất dễ hiểu là họ phải mất rất nhiều thì giờ nghiền ngẫm mới đi đến triết lý chính trị mà họ chủ trương… Vì vậy, cho nên yêu cầu một người LĐ thay đổi tư tưởng khi đang hành động là một việc không bao giờ thực hiện được… Như vậy chỉ còn cách là thay đổi người LĐ” – (Trùng ý).

Bình luận: Tôi cũng từng nghĩ như Tùng Phong, không thể yêu cầu người LĐ thay đổi tư tưởng. Với mỗi người “đổi mới tư duy” là do họ, sau khi tiếp nhận những tư tưởng mới, tự biết mình đang lạc hậu, tự mình thay đổi, chứ không ai thay đổi được họ. Với tổ chức thì “đổi mới tư duy” là dùng người có tư duy mới thay cho người có tư duy cũ, không nên tin vào lời nói của một số người rằng “Tôi xin hứa sẽ đổi mới tư duy”.

Tuy vậy, tôi cũng nhận thấy một số trường hợp rất đặc biệt là người LĐ, do một tác động đột xuất và mạnh mẽ nào đó mà “NGỘ” ra được những sai lầm của triết lý đang theo đuổi. Phải chăng ông Trường Chinh trước Đại hội 6 của Đảng CSVN là một thí dụ. Thế rồi Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười đã triệt hạ Trần Độ và Trần Xuân Bách. Phải chăng đất nước đang gặp vận Thiên Địa-Bỉ. (Ngưng bình luận).

Vì người LĐ quốc gia không thỏa mãn được những yêu cầu cấp thiết của cộng đồng nên đẩy xã hội đến tan rã. Đó là một trạng thái khắc nghiệt.

Về điểm 4: VN cần Tây phương hóa để phát triển dân tộc

Tùng Phong đã điểm qua sự TPH của Nhật, Nga. Về Ấn Độ, một thời gian Ghandi bài xích Tây phương, nhưng rồi họ cũng tiến hành TPH để phát triển.

Tùng Phong đi đến kết luận: “Công cuộc phát triển dân tộc chúng ta bằng cách TPH là một sự kiện lịch sử dĩ nhiên, không thể tránh được, và ngoài công cuộc phát triển ấy ra, dân tộc chúng ta không còn một lối thoát thứ hai… Tất cả mọi người VN chúng ta đều phải quả quyết tin rằng chúng ta cần phải dốc hết nổ lực để thực hiện công cuộc phát triển dân tộc, bằng cách TPH xã hội chúng ta một cách toàn diện mà không do dự”. Tùng Phong còn cho rằng, TPH phải toàn diện vì TPH có giới hạn nhất định sẽ thất bại.

Bình luận: Kết luận như vậy có phần cực đoan, nhất là về hình thức. Khi nói “Tây Phương” thì ngụ ý nhiều đến con người hơn là địa lý. TPH có nghĩa là học và làm theo người Tây phương. Đức Phật có dạy “Y PHÁP BẤT Y NHÂN” có nghĩa là học theo PHÁP chứ không theo NGƯỜI. Cách nói “Công nghiệp hóa, Hiện đại hóa” hơi dài mà cũng chưa bao quát, phải chăng gọi ngắn gọn là “Hiện đại hóa” là tạm ổn vì trong đó bao gồm nhiều lĩnh vực. Cho rằng không có lối thoát thứ hai và TPH có giới hạn nhất định sẽ thất bại cũng là vội vàng. Mà nhấn mạnh TPH thì còn phải tìm cách tháo gỡ đặc điểm của xã hội Đông Á, có nền văn hóa đặc thù – (Ngưng BL).

Tùng Phong có đưa ra những lập luận để chứng minh rằng, đã TPH thì phải toàn diện, ở mức đủ cao, tuy vậy những chứng minh đó chưa hoàn toàn chặt chẽ.

Tùng Phong đưa ra ví dụ về nước Nga, trước đây tuy Nga có TPH được phần nào về khoa học kỹ thuật nhưng không toàn diện nên may nhờ có dân đông mới trụ vững. Mãi sau này Nga mới hiểu được để TPH toàn diện, đặc biệt là khả năng sáng tạo. Ông viết: “Nhiều người lầm tưởng rằng chỉ thu nhập được kỹ thuật mới của Tây phương là đủ bảo vệ nền văn minh cũ”. Không phải như vậy, mà: “Nếu chúng ta thâu nhập một kỹ thuật mới của Tây phương thì chúng ta phải thâu nhập toàn bộ kỹ thuật của họ”. Đầu tiên là khả năng sáng tạo kỹ thuật.

Tây phương hóa đến mức độ đủ cao là thiết yếu, nhưng vô cùng khó khăn, “nó đòi hỏi ở toàn dân những nỗ lực lớn lao và những hy sinh nặng nề”.

Về độc lập dân tộc: Đã có nhiều hy sinh để giành độc lập, nhưng theo Tùng Phong thì: “Độc lập không phải là mục đích cuối cùng mà chỉ là một điều kiện khẩn thiết… để có thể phát triển được dân tộc” – (ý trùng). Mà phát triển dân tộc không gì hơn là TPH. Ông nhận xét rằng, một số dân Việt tập hợp lại dưới cờ Cộng sản chính là vì độc lập dân tộc và đặt câu hỏi: “Khi bước sang giai đoạn phát triển dân tộc, sự quy tụ dưới cờ CS có phải là một hành động lợi ích cho dân tộc không?”

Bình luận: ĐCSVN lãnh đạo toàn dân đấu tranh để được độc lập và thống nhất phải chăng là để đem học thuyết của họ áp đặt lên toàn bộ dân tộc, việc họ nói vì tự do và hạnh phúc của nhân dân chỉ là để tuyên truyền – (Ngưng bình luận).

Tùng Phong nêu vấn đề: “Nếu chúng ta phải thực hiện cuộc TPH toàn diện và đến mức độ cao thì liệu bản chất dân tộc chúng ta có tồn tại nữa không? Và nếu sau cuộc TPH mà bản chất dân tộc bị mất thì nó có đáng để chúng ta theo đuổi… và như vậy thì chúng ta TPH để bảo vệ cái gì?”

Nêu ra như thế rồi, ông lần lượt chứng minh là TPH chủ động không thể làm mất bản sắc dân tộc. Còn nếu bị ép buộc TPH thì có thể mất cả bản sắc dân tộc mà có nguy cơ mất cả độc lập.

Biểu tình thì đã sao?

 

Biểu tình thì đã sao?

Chị Phương Lê và những người biểu tình tại chung cư Saigon Pearl. Ảnh: Zing

“Đây không phải là biểu tình, tất chỉ nên kêu gọi các cơ quan có thẩm quyền nhìn thẳng vào sự việc không làm lòng dân hoang mang, tránh trường hợp hô hào để các đối tượng xấu thừa cơ lợi dụng đả kích trục lợi.”

Như Zing đưa tin, nhiều người đã trưng khẩu hiệu tại chung cư Saigon Pearl, nơi bé V.A tử vong do bị mẹ kế bạo hành và kêu gọi chữ ký trên các diễn đàn với mong muốn đòi công bằng cho bé và làm rõ vai trò của người cha.

Cũng theo báo điện tử này, sự kiện nhiều người tập trung và trưng khẩu hiệu đã diễn ra trong ôn hòa, và công an đã có mặt để hỗ trợ về an ninh.

Không rõ có khoảng bao nhiêu người tham gia sự kiện, song nhìn hình chụp duy nhất trong bài báo, có thể đoán con số lên đến vài chục người.

“Hãy yêu thương trẻ em”, “Tất cả phải hành động khi nghe tiếng khóc trẻ em”, “Ông thủ tướng hãy bảo vệ tất cả trẻ con”, “Kính xin thủ tướng chỉ đạo xử lý… đòi lại công bằng…”, “Mong pháp luật xử lý người cha độc ác…” là một vài biểu ngữ được trưng ra.

Dù có được hiểu là biểu tình hay không, sự kiện, về bản chất, là một cuộc biểu tình quy mô nhỏ mà đối tượng được những người tham gia nhắm tới là cộng đồng, là chính phủ, và các cơ quan hữu quan.

Biểu tình, đơn giản là sự tập hợp của một nhóm người tại một không gian nào đó, về mặt vật lý hoặc thậm chí phi vật lý trong thời đại số, để biểu đạt một hay nhiều thông điệp về một vấn đề, thường dưới hình thức kêu gọi hay phản đối.

Biểu tình, tự nó không xấu, và thậm chí, là một quyền hiến định của công dân cần được tôn trọng và bảo vệ tại bất cứ (hay, nếu có ngoại lệ, hầu như bất cứ) quốc gia nào trên thế giới.

Điều 25, Hiến pháp 2013 của Việt Nam ghi nhận “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình.”[2]

Biểu tình, cùng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí trong điều 25 hiến pháp kể trên, hợp thành một bộ các quyền tự do biểu đạt; và biểu đạt nói chung, dưới hình thức này hay hình thức khác, vốn là hành vi mà con người vẫn thực hiện trong mọi xã hội và mọi thời đại.

Nếu các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí được thừa nhận tại Việt Nam trong chừng mực nào đó không đến nỗi quá ngặt nghèo, thì quyền biểu tình, cho đến nay, vẫn bị số đông nhìn nhận theo cách tiêu cực, như thể vốn đi kèm với sự kích động, lợi dụng, chống phá.

Với nhận thức đó, khi cần biểu đạt về một vấn đề, nhất là các vấn đề lớn của xã hội, ngoài phương tiện báo chí (vốn còn nhiều hạn chế), các cá nhân trong hầu hết trường hợp chỉ dừng lại ở việc lên tiếng đơn lẻ, hay nếu có tập trung đông người thì chỉ tập trung… trên mạng mà thôi.

Theo cách ấy, sự biểu đạt có ít tác dụng và khó lan tỏa, các đối tượng của sự biểu đạt không chịu nhiều áp lực để thay đổi, và hệ quả là các vấn đề của xã hội thường không được giải quyết, hoặc được giải quyết một phần nhỏ mà không toàn diện và rốt ráo.

Vụ bé V.A bị bạo hành đến mức tử vong không phải là vụ việc hi hữu trong xã hội Việt Nam, nhưng được dư luận quan tâm hơn so với các vụ việc nghiêm trọng tương tự. Song, ngay cả như vậy, sự quan tâm của dư luận chỉ được biểu đạt một cách khiêm tốn (hay nói đúng hơn là dè dặt), khi còn nhiều người như Thúy Hồng phủ nhận biểu tình, xem biểu tình như việc xấu.

Cá nhân Thúy Hồng nói riêng và số đông nói chung cần phải xem lại nhận thức của mình về biểu tình, và cần phải biết rằng quyền biểu tình là quyền hiến định của công dân. Như bất cứ quyền công dân nào khác, quyền biểu tình cần được hiểu đúng và thực hành thỏa đáng, để khiến chúng ta đích thực là công dân, thay vì là “công dân” đơn thuần trên danh nghĩa.

Quyền biểu tình, khi được hiểu đúng và thực hành thỏa đáng, có tác dụng bảo vệ và thúc đẩy chính nó, cũng như bảo vệ và thúc đẩy các quyền khác, và từ đó làm cho xã hội tốt đẹp hơn. Các quyền trẻ em ở Việt Nam (quyền sống, quyền được nuôi dưỡng, chăm sóc, bảo vệ, v.v) có lẽ đã chẳng phải là một loạt quyền suông, nếu người dân biết sử dụng quyền biểu tình và các quyền khác nữa, để bảo vệ và thúc đẩy các quyền trẻ em đó./.

_____

Chú thích:

[1] Cư dân TP.HCM giăng biểu ngữ, lập nhóm đòi công bằng cho bé gái 8 tuổi
https://zingnews.vn/cu-dan-tphcm-giang-bieu-ngu-lap-nhom-doi-cong-bang-cho-be-gai-8-tuoi-post1286511.html

[2] Hiến pháp Việt Nam 2013
http://chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/NuocCHXHCNVietNam/ThongTinTongHop/hienphapnam2013